Mục lục
Cự Long Thức Tỉnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nhưng kiểu phá dỡ bồi thường này bọn họ đâu có thể chấp nhận được, không nói bản thân bọn họ, chút tiền này còn không đủ để một mình Trần Binh sống tiếp.

Vì vậy lúc cưỡng chế phá dỡ, bố Trần Binh ra sức ngăn cản, vô tình bị máy xúc nghiền chết.

Nhà đầu tư bồi thường hai trăm ngàn, cũng không đem ra xét xử.

Trần Binh tàn tật vừa chăm sóc cho mẹ đau lòng sắp chết, vừa đi khắp nơi tố cáo, nhưng nhà đầu tư rõ ràng có lai lịch rất vững chắc.

Trần Binh tố cáo không có kết quả, hai trăm ngàn cũng cũng tiêu sạch, không còn cách nào khác, anh ta liền chạy đến thành phố Tây Kinh khiếu nại tố cáo.

Ai mà biết anh ta vừa mới đến Tây Kinh liền bị người của công ty bảo vệ Hắc Báo ngăn cản, còn cưỡng chế bắt anh ta đi, tiếp đó anh ta đã gặp lão đại Lục Hi năm xưa của mình.

Nghe thấy cái này, Lục Hi nắm chặt quả đấm, cặp mắt rưng rưng nói.

“Trần Binh, thật xin lỗi, là tôi hại cậu, nếu không phải tôi, cậu cũng sẽ không tàn tật lâm vào tình cảnh bây giờ”.

Trần Binh nuốt nước mắt cười nói.

“Lão đại anh nói gì vậy, chúng ta làm lính đánh thuê, sớm đã có giác ngộ này, chưa chết xem như mạng lớn rồi, hơn nữa số tiền trợ cấp anh cho tôi đã đủ rồi, anh không cần áy náy, do bản thân tôi ngu xuẩn nên bị lừa thôi”.

Lục Hi lau nước mắt, vỗ vai Trần Binh nói.


“Cậu yên tâm, là lão đại của cậu, tôi nhất định lấy lại công bằng cho cậu, cái tên bạn thuở nhỏ kia, còn cả nhà đầu tư đó nữa, bọn chúng không thoát nổi đâu”.

Nghe thấy lão đại muốn làm chủ cho mình, nước mắt Trần Binh lại một lần nữa rơi xuống, anh ta nói: “Lão đại, cảm ơn anh”.

Lục Hi cười nói: “Chúng ta là anh em sinh tử, nói cảm ơn làm gì”.

Lúc này nhân viên phục vụ đưa đồ ăn đến, Lục Hi nói: “Ăn cơm trước, chuyện khác để tôi sắp xếp”.

“Vâng”.

Đương nhiên Trần Binh biết lợi hại của lão đại nhà mình, có lời cam kết của anh, Trần Binh vô cùng tin tưởng và khôi phục lại mấy phần hào hùng ngày trước, hai người cùng nhau ăn nhanh bữa sáng.

Nhìn Trần Binh ăn vồ vập giống như đã bị đói mấy ngày, Lục Hi mặc dù đang cười nói ăn cơm, nhưng trong lòng anh lại rỉ máu.

Trần Binh bị thương trong chiến dịch Cự Long, có thể nói là bị tàn tật vì anh, bây giờ anh ta gặp phải chuyện như vậy, Lục Hi thề nhất định phải trừng trị nhà đầu tư đó và tên bạn thuở nhỏ kia.

Ngay lúc này điện thoại Lục Hi reo lên, anh liếc nhìn, là Vân Khả Thiên gọi tới, anh liền bắt máy.

“Anh Lục, đi đâu vậy, sao tiệm tạp hóa không có người thế”.

“Con mẹ nó mới sáng sớm anh đến tìm tôi làm gì?”, Lục Hi không vui nói.

Vân Khả Thiên cười hắc hắc nói: “Không có gì, có người tặng tôi chút trái cây tươi, tôi muốn mang đến cho anh Lục nếm thử”.

“Ông đây đang ăn cơm bên ngoài rồi”.

“Anh Lục, tôi có lòng tặng anh trái cây nên cũng chưa ăn cơm đâu, anh xem có thể thưởng cho tôi một miếng ăn được không”, Vân Khả Thiên mặt cười hí hửng nói.

Lục Hi hơi một suy tư, anh nói: “Tiệm ăn sáng Tường Hòa ở đầu đường, anh qua đây đi”.

Cúp điện thoại, Lục Hi và Trần Binh tiếp tục ăn sáng.

Chỉ chốc lát, Vân Khả Thiên đã xách một túi trái cây đi vào.

“Anh Lục, anh xem, đây là quả kỳ lạ từ New Zealand chở bằng đường hàng không qua đây, anh nếm thử xem”.

Nói xong Vân Khả Thiên đặt một túi trái cây giống với quả kiwi lên bàn, anh ta đứng đó cười.


Lục Hi nhìn một cái rồi nói: “Chưa ăn thì ngồi xuống đi”.

“Hi, tốt quá, cảm ơn anh Lục, vị này là?”
Vân Khả Thiên ngồi xuống, nhìn Trần Binh đối diện Lục Hi hỏi.

Mặc dù Trần Binh tàn tật, lại giống như một tên ăn mày, nhưng có thể ăn cơm cùng Lục Hi, ai mà biết sẽ là nhân vật nào, Vân Khả Thiên cũng không dám vênh váo.

Lục Hi nói: “Đây là một người bạn, người anh em tốt của tôi, tên Trần Binh”, dù sao Vân Khả Thiên cũng là công tử đệ nhất Tây Bắc, Lục Hi cũng chỉ giới thiệu sơ qua với anh ta.

“Chào anh Trần, tôi tên Vân Khả Thiên, sau này quan tâm nhiều hơn”, Vân Khả Thiên khách khí chào hỏi Trần Binh.

Trần Binh gật đầu, coi như là chào hỏi.

Anh ta rơi vào bước đường này, lại tàn tật mức độ nặng, nhìn Vân Khả Thiên quần áo gọn gàng, người vốn hướng nội như anh ta có chút tự ti, vậy nên cũng không muốn nhiều lời.

Chào hỏi xong, Vân Khả Thiên không chút khách khí cầm một cái bánh bao nhét vào trong miệng.

Nhìn lối ăn không chút khách khí của Vân Khả Thiên, Lục Hi lắc đầu cười.

Thật ra thì Vân Khả Thiên cũng nhờ bác cả của anh ta chỉ bảo.

Vân Kiến Diệp nói với anh ta, tiếp xúc với người như Lục Hi cũng không cần mang dáng vẻ quan trường ra, đừng đùa giỡn, hãy cứ là chính mình, hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.

Vân Khả Thiên nghe theo kiến nghị của bác cả, đồng thời bố mẹ anh ta cũng căn dặn bảo anh ta tạo mối dựng quan hệ tốt với Lục Hi.

Sau khi nhận thấy rõ sức mạnh của Lục Hi, vợ chồng Vân Thắng Quốc cũng khích lệ Vân Khả Thiên qua lại với Lục Hi.


Người có sức mạnh lớn như thế trở thành bạn tốt với anh ta, vừa trợ giúp cho Vân Khả Thiên về sau, cũng là tài nguyên lớn của Vân Thắng Quốc.

Nghe theo đề nghị của bác cả, Vân Khả Thiên cũng buông lỏng bản thân, không hề có chút ra vẻ trước mặt Lục Hi.

Một lát sau, ba người ăn xong, Vân Khả Thiên tranh trả tiền, nhưng không nhìn thấy Lục Hi rời đi.

“Anh Lục, còn có chuyện gì sao?”, Vân Khả Thiên kỳ quái hỏi.

Lục Hi trầm giọng nói: “Có kẻ vừa nãy bắt nạt bạn tôi ở đây, tôi đang đợi hắn”.

Vân Khả Thiên nghe xong liền lập tức nói: “Anh Lục, dám bắt nạt bạn anh thì chính là bắt nạt tôi, chúng ta cùng nhau đợi hắn”.

Vân Khả Thiên làm dáng vẻ cùng chung kẻ địch.

Lục Hi liếc nhìn Vân Khả Thiên, anh nói: “Tên nhãi này, anh muốn làm cái gì, còn tìm phiền toái cho mình sao?”
Vân Khả Thiên chính nghĩa nói.

“Anh Lục, anh là ân nhân cứu mạng của bố tôi, đại ân lớn như vậy không thể báo đáp hết, chỉ có thể làm chút chuyện cho anh Lục, đó chính là ân tình nhỏ tôi báo đáp cho anh thôi”.

Nhìn dáng vẻ chân thành của Vân Khả Thiên, Lục Hi chậm rãi gật đầu..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK