Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 682

Sắc mặt Tô Vũ hơi sâu, giống như biết vì sao nàng lại rửa tay, ánh mắt hắn di chuyển lên thân người nàng.

Hắn hỏi: “Tần Như Lương chắn mưa cho nàng sao?”

Thẩm Nguyệt tùy ý nói: “Sao chàng đoán giỏi thế, đúng là hắn đó”.

Nàng lấy khăn lau sạch tay, đến trước mặt Tô Vũ, thấy Tô Vũ nhướng mày lên, tâm trạng không khỏi vui vẻ hơn: “Chàng lại đang tính toán thứ gì đó?”

Tô Vũ ngẩng đầu mỉm cười với nàng, vô hại nói: “Hắn có lòng thật đấy, còn biết che mưa cho nàng nữa. Ta nên cảm ơn hắn, nếu không bây giờ người ướt mưa đã là A Nguyệt rồi, có khi còn bị ốm nữa chứ”.

Thẩm Nguyệt híp mắt, cười như không cười nhìn hắn: “Chàng nói thật lòng đấy à? Ta không tin”.

“Ta nói thật mà”, Tô Vũ nói xong thì đứng dậy xuống giường.

Thẩm Nguyệt lo lắng, vội vàng đỡ hắn: “Đang yên đang lành chàng đứng dậy làm gì”.

Tô Vũ nhếch miệng nói: “Nằm giường mãi cũng mỏi, ta có thể đi quanh phòng một lúc mà, không sao đâu”.

Trong phòng còn nhiều loại dược liệu thừa, lúc trước Thẩm Nguyệt dùng để trị thương cho hắn, để tránh đi lại nhiều lần nên một lúc lấy nhiều thứ cho tiện.

Tô Vũ đứng trước quầy, ngón tay thon dài nhẹ sờ dược liệu, đôi mắt hẹp dài chăm chú nhìn động tác trên tay mình.

Thẩm Nguyệt nói: “Để ta phối dược cho”.

Tô Vũ phối dược xong thì đưa cho Thẩm Nguyệt, thản nhiên nói: “Đây là thuốc khử lạnh, phải phiền A Nguyệt nấu lên rồi đưa cho hắn ta uống rồi”.

Thẩm Nguyệt hơi sửng sốt, âm thanh dịu dàng của hắn đi vào tai nàng: “Nếu hắn ta thật sự bị ốm thì ta biết A Nguyệt sẽ rất khó xử”.

“Tô Vũ, ta tưởng chàng đang ghen, sao lại hiểu ý đến vậy chứ?”

“Ta ghen là ghen người khác, hiểu là hiểu ý của A Nguyệt, cho nên ghen tuông và hiểu ý cũng không hề xung đột lẫn nhau ha”, Tô Vũ khẽ sờ tai Thẩm Nguyệt, nhỏ giọng nói.

“Nếu để cho cả hai chúng ta cùng có gánh nặng trong lòng thì ta cũng không được vui”.

Thẩm Nguyệt cọ xát lòng bàn tay hắn, nhoẻn miệng cười, cảm nhận sự dịu dàng hắn dàng riêng cho nàng.

Trên đời này, e là chỉ có mình Tô Vũ mới hiểu nàng, biết rõ nàng và đồng cảm với nàng như thế.

Thẩm Nguyệt nói: “Vậy lát nữa nấu thuốc cho chàng thì ta cũng sẽ nấu cho hắn ta một bát”.

Sau khi nấu xong thuốc khử lạnh, mưa vẫn chưa tạnh, giống như mưa bù cho mấy tháng khô cạn trước đó.

Thấy cánh cửa phòng đối diện đóng chặt, Thẩm Nguyệt chỉ có thể đặt chén thuốc vừa sắc vào trong bát, sau đó đem thuốc cho Tô Vũ, dặn hắn uống hết.

Thẩm Nguyệt đội mưa chạy vào phía trước, gõ cửa một lúc mà không thấy ai, bèn hỏi: “Tần Như Lương, ngươi có đó không?”

Nàng gõ cửa mấy lần mà không có lời hồi đáp.

Thẩm Nguyệt thấy lòng chùng xuống, chính mắt nàng trông thấy Tần Như Lương tiến vào qua cánh cửa này, giữa chừng chưa từng thấy hắn ta trở ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK