Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 703

“Không sao, chỉ cần Hạ công tử tìm giúp ta một cây trâm hoặc vật sắc nhọn khác cũng được”, Liễu Thiên Hạ xúi giục.

Hạ Du bèn đáp: “Vậy ta đi tìm giúp ngươi nhé nếu không nhịn lâu quá thành bệnh thì ngươi thiệt thòi lắm”.

Liễu Thiên Hạc mừng thầm trong lòng, tưởng rằng Hạ Du dễ lừa, chỉ cần hắn ta tìm được vật nhọn nào đó có thể cắm vào lỗ khóa, Liễu Thiên Hạc sẽ có cơ hội phá khóa tháo chạy.

Thế nhưng đợi một lúc lâu, Hạ Du không tìm được trâm, chỉ mang tới một cái chậu, mặc kệ vẻ mặt biến hóa rất đặc sắc của Liễu Thiên Hạc, hắn ta nhét cái chậu vào trong lồng sắt.

Liễu Thiên Hạc hỏi: “Ngươi có ý gì thế?”

Hạ Du đáp: “Ta chỉ tìm được cái này thôi, ngươi cứ đi nhà xí trong chậu luôn cũng được, nhưng phải nhắm trúng vào chậu nha, đừng để văng ra ngoài, nếu không sẽ thối lắm”.

Liễu Thiên Hạc nổi khùng: “Ngươi bắt ta cởi quần đi nhà xí giữa thanh thiên bạch nhật sao?”

“Ngươi cũng có thể không cởi quần mà, cụ thể thế nào còn phải xem bản thân ngươi đi nhà xí ra sao nữa”.

“Ngươi!”

Hành động của Hạ Du chẳng khác nào đối xử với loài súc sinh, Liễu Thiên Hạc cảm thấy mình bị sỉ nhục hơn bao giờ hết.

Hạ Du ngồi xổm ở bên cạnh, ung dung nói: “Nghe bảo ngươi là huynh trưởng của Liễu Thiên Tuyết, Liễu Thiên Tuyết kia đổi tên thành Liễu Mi Vũ, về sau biến thành tiểu thiếp của Tần tướng quân”.

Liễu Thiên Hạc nham hiểm nói: “Ngươi cũng biết Thiên Tuyết là người của Tần Như Lương mà cả Đại Sở đều biết Tần Như Lương sủng ái Thiên Tuyết, ta là huynh trưởng của Thiên Tuyết, thế mà ngươi cũng dám đắc tội ta!”

Hạ Du hỏi: “Thế sao hắn ta không thả ngươi ra?”

Liễu Thiên Hạc nhất thời không biết nên trả lời thế nào, nhưng câu nói của Hạ Du đã nhắc nhở hắn ta: Thẩm Nguyệt không thể nào thả hắn ta ra, nếu Tần Như Lương nể tình Thiên Tuyết, liệu có tha cho hắn ta không?

Hạ Du lại nói: “Ta không quen tiểu thiếp của Tần tướng quân, nhưng cũng may mắn được gặp một lần”.

Hắn ta chống cằm, bắt đầu hồi tưởng lại: “Khi ấy là lúc làm tiệc trăm ngày cho tiểu công tử trong phủ tướng quân, náo nhiệt lắm. Hình như lúc đó Liễu tiểu thiếp mất tích, tìm khắp nơi mà không thấy, Tần tướng quân sốt ruột lắm, thế là các đồng liêu có mặt ở đó cũng giúp hắn ta đi tìm người, sau cùng cuối cùng cũng tìm thấy”.

Hạ Du thấy Liễu Thiên Hạc chăm chú lắng nghe bèn nở nụ cười giễu cợt: “Khi ấy Liễu tiểu thiếp đang vụng trộm với người khác ở hậu viện, hai người lõa lồ quấn lấy nhau, bị bao nhiêu đôi mắt nhìn thấy rõ mười mươi”.

Mặt mũi Liễu Thiên Hạc biến sắc.

“Chuyện này Tần tướng quân cũng chính mắt nhìn thấy đó, nên đã giết luôn tên gian phu kia ngay tại chỗ. Về sau Tần tướng quân phải xuất chinh, đợi khi quay về Liễu tiểu thiếp còn được sủng hạnh như khi xưa hay không thì ta không biết. Ngươi thử nói xem, đôi giày của mình bị người khác xỏ vào, rách rồi, ngươi còn xỏ lại nữa không. Dù sao thì ta sẽ không đi nữa, đâu phải không có tiền mua đôi mới”.

Liễu Thiên Hạc trước nay yêu thương người em gái này, bây giờ nghe những chuyện như thế, trong lòng hắn ta làm sao dễ chịu được.

Hắn ta lắc mạnh cái lồng sắt, hô ầm lên: “Tần Như Lương ngươi ra đây cho ta! Ra đây!”

Thấy phản ứng dữ dội này của Liễu Thiên Hạc, Hạ Du cũng hài lòng rời đi. Tuy rằng tạm thời chừa lại mạng quèn cho hắn ta, Hạ Du cũng phải làm hắn ta tức nổ phổi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK