Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 895

Toàn thân Liễu Mi Vũ run lên, lời nói không còn mạch lạc, chật vật nói: “Tướng… tướng quân, chàng… sao chàng sao lại ở đây?”

Tần Như Lương bước từng bước tới mà không lên tiếng, hướng ánh mắt đen tối xa lạ nhìn về phía nàng ta.

Thẩm Nguyệt bên cạnh trầm ngâm nói: “Chắc là không xong rồi, mấy lời nói tốt đẹp của ngươi chắc sẽ không thành hiện thực đâu. Tần Như Lương, nếu như ta nói lại cho ngươi nghe những lời này thì ngươi chắc chắn sẽ không tin. Bây giờ ngươi nghe nàng ta tự mình nói, chắc chắn là có sức thuyết phục hơn đúng không?”

“Là ngươi”, Liễu Mi Vũ hung hăng hét lớn với Thẩm Nguyệt: “Ngươi dám lừa gạt ta, giấu tướng quân ở trong phòng của ngươi?”

Thẩm Nguyệt nói: “Ta không hề giấu, là trước khi ngươi tới đây thì tướng quân tình cờ cũng đang ở nơi này. Không phải ngươi muốn cầu xin cho ca ca của ngươi hay sao? Bây giờ tướng quân đang có mặt ở đây, ngươi có thể trực tiếp cầu xin rồi đó”.

“Tiện nhân, ngươi dám hại ta, ta sẽ giết chết ngươi!”, Liễu Mi Vũ lập tức lao về phía Thẩm Nguyệt như muốn xé xác nàng.

Đáng tiếc, trước khi nàng ta có thể chạm vào Thẩm Nguyệt thì Tần Như Lương đã chặn trước mặt nàng ta, nắm lấy cổ tay nàng ta rồi ném nàng ta xuống đất không thương tiếc.

Liễu Mi Vũ nắm lấy góc quần áo của Tần Như Lương, từ từ trượt xuống đất, quỳ xuống trước mặt Tần Như Lương, khóc lóc nói: “Tướng quân… không phải như vậy đâu, là ả ta cố ý hãm hại Mi Vũ… tướng quân… chàng phải tin ta… Mi Vũ thực sự yêu chàng…”

Tần Như Lương không chút động lòng, hồi lâu mới nói: “Nàng bảo nàng ta cố ý hại nàng? Từ đầu đến cuối ta không hề nghe nàng ta nói một câu, toàn bộ đều là nàng nói”.

“Đều là do ả ta âm mưu…”

Tần Như Lương trầm mặc nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh như băng không còn một tia thương hại, lời hắn ta nói ra lại nghe vô cùng bình tĩnh: “Kẻ âm mưu thủ đoạn nhất ở đây chính là nàng. Ta chưa từng gặp nữ nhân nào tâm cơ thâm trầm, không từ thủ đoạn giống như nàng”.

“Không phải… Không phải như thế…”

Tần Như Lương chậm rãi nói từng chữ một: “Nàng nói người khác hại nàng, nàng nói người khác ác độc, nhưng người xấu xa nhất không phải là người khác mà chính là nàng. Tuổi còn nhỏ mà đã có tâm tư xấu xa phức tạp không ai sánh được”.

Tần Như Lương nói: “Nếu hôm nay nàng rời đi thì ta sẽ coi như nàng chưa từng xuất hiện. Bằng không, đừng trách ta đích thân đuổi nàng ra khỏi cửa”.

Hương Lăng ở bên cạnh sững sờ.

Vốn dĩ nàng ta muốn thuyết phục Liễu Mi Vũ đến làm hòa, nhưng cuối cùng không ngờ lại có kết quả như vậy.

Liễu Mi Vũ trước đây đã làm quá nhiều điều sai trái, đúng là không thể quay đầu được nữa.

Liễu Mi Vũ nước mắt lưng tròng nhìn Tần Như Lương, không thể tin mà nói: “Chàng muốn đuổi ta đi sao?”

“Đúng!”

Liễu Mi Vũ lắc đầu: “Nhưng chẳng phải chàng đã nói… chàng sẽ bảo vệ ta cả đời cho ta một ngôi nhà êm ấm hay sao?”

“Đúng là ta đã nói, nhưng bây giờ ta không muốn giữ lời nữa”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK