Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 881

Nàng ta chỉ vào Thẩm Nguyệt tố cáo: “Nàng ta, nàng ta muốn giết Mi Vũ… nàng ta đã làm cho Mi Vũ thành ra thế này! Nàng ta còn nói… nàng ta muốn rạch mặt Mi Vũ…”

Bất cứ ai nhìn thấy tình huống này cũng đều sẽ nghĩ rằng Liễu Mi Vũ là nạn nhân, còn Thẩm Nguyệt cùng nha hoàn và bà tử mới là những người gây ra tội ác.

Thế nhưng không đợi Thẩm Nguyệt biện giải, Ngọc Nghiên đã tức đến mức mặt mũi trắng bệch, nàng ta hét ầm lên: “Thứ tiện nhân, mi ngậm máu phun người! Rõ ràng là chính mi! Ngông cuồng đòi rạch mặt công chúa cũng là mi! Mi biến bản thân thành bộ dạng này, bây giờ lại đòi vu oan giá họa cho công chúa! Sao mi không ra ngoài cho sét đánh chết luôn đi!”

Liễu Mi Vũ hai mắt ngân ngấn nước, run rẩy đáng thương, nàng ta ngẩng mặt lên, thần sắc như một con nai vô tội nhìn về phía Tần Như Lương: “Tướng quân biết mà, Mi Vũ sợ đau và sợ máu nhất… làm sao Mi Vũ có thể tự tổn thương bản thân được… tướng quân, chàng giúp Mi Vũ đòi lại công bằng đi mà!”

Tần Như Lương nhíu mày, qua hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Liễu Mi Vũ đau lòng và buồn bã, lồm cồm bò về phía Tần Như Lương, xòe ra hai bàn tay dính đầy máu tươi như đang giãy giụa trong tuyệt vọng: “Tướng quân… chàng phải cứu Mi Vũ… có phải tướng quân không yêu Mi Vũ, không thương Mi Vũ nữa, nên có thể ném Mi Vũ cho những người này chà đạp… thế thì, thế thì chi bằng Mi Vũ chết đi cho xong…”

Tần Như Lương mím môi, trong đôi mắt lóe lên vẻ đấu tranh nội tâm, hắn ta trầm giọng hỏi: “Nàng đang ở yên trong Phù Dung Uyển, tự dưng chạy đến Trì Xuân Uyển làm gì?”

Liễu Mi Vũ không ngờ Tần Như Lương sẽ đột nhiên hỏi vậy nên thoáng hoảng loạn, bèn đổ lên đầu Thẩm Nguyệt: “Là… là nàng ta gọi thần thiếp tới…”

“Nàng ấy gọi nàng tới làm gì?”, Tần Như Lương tiếp tục chất vấn: “Nàng nói nàng ấy muốn hại nàng, tại sao nàng còn đến?”

Liễu Mi Vũ sững sờ, ngẩng cái cằm nhọn hoắt lên, trong đôi mắt hiện vẻ xám xịt: “Tướng quân, chàng không tin ta sao?”

Tần Như Lương nhắm mắt lại rồi mở ra, giọng nói trầm thấp như đè nén: “Nàng nói Thẩm Nguyệt muốn giết nàng, cây kéo kia dính đầy vết máu, nếu nàng ấy từng động đến nó, đáng lẽ hai tay phải có máu mới đúng”.

Nói rồi Tần Như Lương hướng mặt về phía Thẩm Nguyệt: “Có thể phiền cô xòe tay ra cho ta xem không?”

Thẩm Nguyệt nhướn mày: “Ta rất bằng lòng phối hợp cùng tướng quân điều tra rõ chân tướng”.

Thế nên không chỉ riêng gì nàng mà cả Ngọc Nghiên và Thôi thị cũng xòe hai bàn tay ra, ba người họ đều có bàn tay trắng muốt sạch sẽ, chưa từng dính vết máu nào.

Tần Như Lương lại nhìn về phía đôi bàn tay của Liễu Mi Vũ, gằn giọng nói: “Chỉ có bàn tay nàng dính máu của chính nàng”.

Hàng mi của Liễu Mi Vũ run rẩy, mặt mũi tái mét: “Tướng quân cho rằng, là ta tự ra tay tàn nhẫn với chính mình?”

“Rốt cuộc có phải hay không, trong lòng nàng rõ nhất, chẳng phải sao?”

Liễu Mi Vũ nghẹn họng, tới bây giờ mới thực sự đau lòng muốn chết, âm thanh nghẹn ngào tràn ra khỏi cổ họng, nàng ta nhìn Tần Như Lương bằng đôi mắt mông lung: “Bắt đầu từ khi nào, chàng đã không chịu tin ta nữa? Rõ ràng trước kia, chàng vẫn luôn đứng về phía ta”.

Liễu Mi Vũ tuyệt vọng nhìn Thẩm Nguyệt mà chất vấn Tần Như Lương: “Là bởi vì nàng ta đúng không? Chàng yêu nàng ta, nên không yêu ta nữa?”

Nàng ta gào thét ầm ĩ: “Nhưng chàng có biết không, tất cả những thứ này là do nàng ta tỉ mỉ lên kế hoạch! Tướng quân, rốt cuộc chàng có biết không! Chàng không biết nàng ta độc ác đến mức nào, tâm địa rắn rết như thế nào!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK