Mục lục
Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài - Tín Vật Định Tình Của Tổng Tài - Tần Hoài An
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 157





Liễu Giai Tâm vốn là kiểu người, không thích thể hiện quá nhiều cảm xúc ra ngoài, nhưng lúc này bà ấy không thể kìm chế được một cái nhìn nghiêm khắc hướng về phía con gái mình.





Chử Gia Mỹ cảm thấy mình đã làm sai rồi, nhưng Liễu Giai Tâm càng khiển trách cô ta, cô ta lại càng cảm thấy mẹ mình đang bảo vệ cho Tân Hoài An.






VietWriter cập nhật nhanh nhất.


Cô ta cong môi nói: “Mẹ, người gây ra chuyện là đồ giả mạo này, mẹ sao lại mắng con! Không phải con là người đã khiến anh trai con rơi xuống sông. Nếu thật sự anh con gặp phải tai nạn bất ngờ đi nữa, nhất định con sẽ để người phụ nữ này chôn cùng anh ấy! “





Nói xong, trừng mắt nhìn về phía Tân Hoài An, vẻ mặt tàn nhẫn.





Lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng kêu thất thanh: “Bà chủ, bà chủ..”





Chử Gia Mỹ sững sờ.





Liễu Giai Tâm cũng sửng sốt, bà ấy chạy ra thì thấy bà cụ Chử đã ngã gục xuống đất, rõ ràng là bà đã nghe thấy những gì họ vừa nói.





Bà ấy quay đầu lại, khó chịu nhìn chăm chằm Chử Gia Mỹ, “Mẹ vừa nói cái gì? Còn đứng đần ra đấy, mau gọi bác sĩ ——”





Vừa hét được một nửa, bà ấy chợt nhớ ra điều gì đó.





Liễu Giai Tâm bước nhanh đến chỗ Tân Hoài An, nhìn cô đầy khẩn thiết, “Cô Tân, tôi có nghe Vệ Nam nói rằng đồ uống bị trong bữa tiệc đã bị bỏ thuốc. Chiếc xe có lẽ là do người đứng sau gửi tới. Cô vốn không có lỗi gì bây giờ lại còn liên luy đến cô, mong cô cũng đừng quan tâm đến mấy lời mà Gia Mỹ mới nói, cô có thể… “





“Bà Chử, tôi hiểu hiểu, tôi sẽ không để cho bà chủ xảy ra chuyện gì đâu.





Tân Hoài An gật đầu nói, bước nhanh đi về phía bà cụ Chử đang ngất đi.





Khi nhìn thấy điều này, Chử Gia Mỹ âm thầm nghiến răng, nhìn Liễu Giai Tâm và Tân Hoài An một cách ảm đạm, và quay trở lại phòng của mình.





Nhưng mà hiện tại không ai quan tâm đến cô ta lúc này cả.






Nhớ quay lại đọc tiếp tại VietWriter để ủng hộ chúng mình nha.


Mọi người đều chỉ quan tâm đến tung tích của Chử Chấn Phong và tình hình của bà cụ.





Tân Hoài An nhanh chóng tận tâm chăm sóc cho bà cụ Chử, nhưng liệu có chuyện gì có thể khiến bà cụ Chử nghĩ đến nó, mà không nghĩ tới Chử Chấn Phong.





Nhưng hình ảnh anh kéo cô lên và tự tin nói “Tôi làm được rồi” với cô mà cảnh đó cứ tái diễn nhiều lần trong tâm trí cô.





Sự tự tin của đàn ông này đến từ đâu, rõ ràng là không thể hiểu được…





“Đừng do dự, mau xuống xe đi”





“Tôi xuống xe trước, cô tiến đến bên cạnh tôi, qua đây”





“Cô có thể xuống rồi”





“Cô sợ độ cao sao?”





“Không sao đâu, đưa tay cho tôi, tôi hứa sẽ không để cô ngã xuống đâu”





“Đừng sợ, tôi sẽ kéo cô lên.”





“Im đi!”





Một giọng nói trầm ấm và cương quyết vang lên bên tai cô, tất cả những gì Chử Chấn Phong đã nói với cô trên cầu chợt hiện lên vô cùng rõ ràng.





Một làn sóng nước lớn lao thẳng vào mặt và nhấn chìm Tân Hoài An.





Cô chợt bừng tỉnh, lau trán toàn mồ h ôi lạnh của mình.





Cô mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân ồn ào và giọng nói vội vã ở bên ngoài.





“Tất cả bác sĩ phẫu thuật đều đến đây chưa? Đừng chần chờ, trước tiên cứu người…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK