Mục lục
Thần Y Trở Lại
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 269

Chủ nhiệm khoa vừa phát biểu xong thì Ngô Bình kéo Lâm Băng Tiên đi ngay.

Ra đến ngoài, Lâm Băng Tiên nhìn thấy có một cô gái rất đẹp đứng cạnh Ngô Bình thì không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Anh Ngô, chị này là bạn anh ạ?”

Đào Như Tuyết nói: “Chào em, chị là Đào Như Tuyết, bạn học của Ngô Bình”.

“Ừ, cô ấy là bạn học của tôi, Băng Tiên, tối nay cô ấy sẽ ở lại nhà mình”, Ngô Bình nói.

“À”, Lâm Băng Tiên khẽ đáp.

Ngồi lên xe rồi, Ngô Bình gọi cho Hoang Tử Cường, bảo hắn ta gửi kén trùng tới. Trong cái kén đó có một con trùng, anh đã lấy được lúc giết Tame, sức sống của con trùng ấy rất mạnh.

Hoàng Tử Cường bảo sẽ đi gửi ngay, khoảng một giờ sáng đồ sẽ tới nơi.

Chiếc xe lăn bánh về sơn trang Thái Kháng, Ngô Bình bảo Đào Như Tuyết đi nghỉ ngơi trước, còn mình thì tu luyện để đả thông kinh mạch cấp hai.

Khoảng 1 rưỡi sáng, Ngô Bình mới rời khỏi phòng, quả nhiên một lúc sau, Hoàng Tử Cường đã ấn chuông rồi mang kén trùng vào.

Lấy đồ xong, Ngô Bình gọi một mình Đào Như Tuyết đến phòng mình rồi nghiêm túc nói: “Như Tuyết, cậu phải cởi hết đồ ra”.

Đào Như Tuyết đỏ mặt ngại ngùng rồi run rẩy nói: “Phải cởi hết ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừm, tôi sẽ bắt Thần Cơ ra ngoài nên cậu phải cởi hết đồ”.

Đào Như Tuyết cắn môi, cuối cùng vẫn gật đầu rồi cởi bỏ từng thứ trên người xuống.

Ngô Bình luôn nhìn sang phía khác, thấy cô ấy đã cởi hết đồ thì nói: “Cậu nằm lên giường đi”.

Đào Như Tuyết vâng lời, nằm thẳng trên giường.

Ngô Bình không rảnh để ngắm nhìn cơ thể cô ấy, mà lấy kim châm cứu ra lần lượt cắm vào ba mươi điểm trên người cô ấy, đa số các mũi kim đều được cắm ở xung quanh bụng. Châm cứu xong, anh ấn vào bụng Đào Như Tuyết rồi truyền chân khí vào.

Thần Cơ bị chân khí quấy nhiễu nên bắt đầu bực bội la hét, sau đó định chuyển tới chỗ khác. Nhưng kinh mạch trên người Đào Như Tuyết đã bị đóng hết nên nó không chui đi đâu được, vì vậy càng tức giận hơn.

Ngô Bình lại ấn thêm phát nữa, Đào Như Tuyết kếu lên, gương mặt thì đỏ vừng, cô ấy chỉ cảm thấy bàn tay nóng rực đang áp lên bụng mình, khiến cô ấy thấy rất kỳ lạ.

Ngô Bình cau mày: “Con súc sinh kia, ra đây mau!”

Ngô Bình điểm ngón tay, một luồng chân khí như mũi kim đâm vào người Thần Cơ, nó không chịu được nữa nên lập tức chui ra ngoài theo được sinh sản của Đào Như Tuyết.

Bụng Đào Như Tuyết thắt lại, sau đó cô ấy cảm thấy rất lạ vì có thứ gì đó chui ra khỏi vùng kín của mình, tiếp đó cô ấy rên rỉ, mặt càng đỏ hơn.

Ngô Bình đã chuẩn bị trước nên lập tức tách chân Đào Như Tuyết ra rồi lấy một cái bình thuỷ tinh ụp xuống. Sau đó một con trùng bé như ngón tay cái có màu trắng ngọc đã nằm co quắp lại một chỗ, không nhúc nhích.

Ngô Bình không nhiều lời mà ném kén trùng vào đó ngay, sau đó lại ụp cái bình thuỷ tinh xuống.

Thần Cơ bắt đầu cử động, chứ không còn co quắp người nữa, ngay sau đó trông nó đã hào hứng hơn hẳn. Nó bò tới thăm dò kén trùng một chút trước, sau đó hít hít ngửi ngửi. Tiếp theo, đôi mắt bé xíu như hạt mè của nó đã sáng bừng lên vì phấn khích.

Kén trùng run lên bần bật, chắc con trùng bên trong đang vô cùng sợ hãi vì cảm thấy nguy hiểm đến gần.

Thần Cơ lập tức cắn vỏ ngoài của cái kén, ngay sau đó đã có một lỗ hổng để nó chui vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK