Mục lục
Thần Y Trở Lại
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 81

Kiều Ba ôm thù hận, thề với trời sẽ trả thù nên đã lên núi bái một cao thủ làm thầy và học Thiết Sa Chưởng. Ông ta rất có năng khiếu với chưởng pháp này nên chỉ mất năm năm là học xong, sau đó đã xuống núi đi tìm Chu Viễn Sơn báo thù.

Biết tin trước nên Chu Viễn Sơn đã dẫn cả nhà mình bỏ quê đi nơi khác rồi thay cả họ lẫn tên, bôn ba khắp nơi. Nhiều năm qua, nhà họ luôn phải sống lẩn tránh. Trong khi đó thì Kiều Ba ngày càng nổi tiếng, mới hơn ba mươi mà đã trở thành cao thủ cảnh giới Khí và thu nhận rất nhiều đệ tử, đồng thời còn đi nghe ngóng khắp nơi về Chu Viễn Sơn.

Nhà họ Chu làm gì cũng rất kín kẽ, nhưng vẫn bị ông ta tìm được. Lần trước có sát thủ đến nhà, cũng là Kiều Ba muốn thăm dò thực lực của Chu Viễn Sơn.

Lần này, cuối cùng ông ta cũng mò tới rồi đánh Chu Viễn Sơn bị thương nặng, đồng thời còn nói sẽ tiêu diệt cả nhà họ Chu, không trừ một ai.

Ngô Bình nghe xong thì cau mày: “Người này thật độc ác, trả thù thôi, chứ sao lại đòi diệt cả nhà người ta”.

Chu Truyền Võ cười khổ: “Vì ông ta quá hận chúng tôi nên tôi mới không cho Thanh Nghiên về đây, vì sợ con bé bị liên luỵ. Chúng tôi đi trốn bao năm vậy là đủ rồi, cũng đến lúc giải quyết dứt điểm đi thôi. Thú thật với cậu, tôi đã mời vài cao thủ đến hỗ trợ rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Chuyện này chắc không giảng hoà được rồi, hai bên phải một mất một còn thôi”.

Chu Truyền Võ gật đầu: “Chuyện đến nước này thì không làm gì khác được rồi, đành liều một phen thôi”.

Sau đó, ông ấy nghiêm túc nói: “Cậu Ngô, nếu chúng tôi gặp chuyện gì bất trắc, xin cậu hãy chăm sóc con gái tôi”.

Ngô Bình: “Ông đừng nản chí, chuyện đã đến hồi kết đâu”.

Chu Truyền Võ thở dài nói: “Nghe nói Kiều Ba cũng mời thêm mấy cao thủ nữa, e là chúng tôi không chiếm ưu thế trong trận ác chiến này rồi”.

Ngô Bình thầm thở dài, thù oán trong giang hồ không phân định đúng sai, anh chỉ là người ngoài thì không nên xen vào.

Chẳng mấy chốc, thuốc đã về, Ngô Bình tập trung chữa trị cho Chu Viễn Sơn, thậm chí anh còn thi triển Cửu Chuyển Hoàn Hồn Châm cực hao tổn chân khí, kết hợp với các dược liệu quý hiếm, cuối cùng Chu Viễn Sơn cũng đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.

Lần chữa bệnh này khiến Ngô Bình quá mất sức nên anh phải ngồi xuống tu luyện. Khi mở mắt ra thì trời đã tối.

Chu Thanh Nghiên vẫn ở bên cạnh, thấy anh mở mắt ra thì hỏi: “Anh Ngô, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho anh nhé”.

Ngô Bình gật đầu, đúng là anh thấy hơi đói.

Tình hình của Chu Viễn Sơn đã ổn định, chỉ cần qua được ba ngày thì sẽ không còn vấn đề gì lớn nữa.

Chu Truyền Võ và Chu Truyền đều đã đi đâu mất, chắc họ đi nghĩ cách ứng phó với chuyện này nên chỉ còn ba người ở lại đây.

Không lâu sau, Chu Thanh Nghiên đã bê một bát cháo, hai bát thức ăn và một bát cơm ra, rõ ràng cô ấy đã chuẩn bị từ trước nên cơm nước vẫn nóng hổi.

Ngô Bình ăn như hổ đói, sau khi ăn no, anh hỏi: “Tình hình sao rồi?”

Chu Thanh Nghiên: “Bố tôi đã tìm một nhân vật khá có địa vị trong võ lâm đến giảng hoà, nhưng chưa rõ kết quả thế nào”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK