Mục lục
Chàng Rể Quyền Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Chỉ trong nháy mắt Bạch Sở Tiêu mềm nhũn, trực tiếp quỳ trên đất dập đầu rầm rầm.

Long Môn và Long Ngục đều là một trong những hòn đá nặng của Đại Hạ, tuy thuộc hệ thống khác biệt, làm chuyện cũng không giống nhau, nhưng địa vị cùng cấp.

Bạch Sở Tiêu chỉ là một đội trưởng của một đội thuộc Long Ngục mà thôi, tuy coi như là người có thân phận, nhưng so với phân hội trưởng Long Môn phân hội thủ đô của Bùi Nguyên Minh, thân phận thật sự khác nhau một trời một vực.

Nói một cách đơn giản, Bùi Nguyên Minh muốn giết chết Bạch Sở Tiêu, bên Long Ngục chẳng những không bảo vệ Bạch Sở Tiêu, nói không chừng còn giúp Bùi Nguyên Minh chém một đao.

“Dẫn ra ngoài, toàn bộ đánh gãy một tay”

“Còn tên kia ấy à, phế đi”

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt, nhẹ nhàng vung tay lên, đã định vận mệnh của đám người Bạch Sở Tiêu.

Mười mấy đệ tử của Long Môn đi tới, kéo đám người Bạch Sở Tiêu đi ra ngoài.

Trong quá trình này, không người nào dám phản kháng, một lát sau, trong sân truyền ra tiếng kêu thảm thiết.

Bùi Nguyên Minh để hai tay ở sau lưng, thở dài một hơi, nhìn Lâm Mạn Ni nói: “Cô Lâm, thật là ngại quá, ông Lâm mới tặng tôi biệt thự này lại bị tôi lấy ra đánh giết, thật sự là đốt đàn nấu hạc, làm hỏng phong cảnh!”

Lâm Mạn Ni mỉm cười nhìn Bùi Nguyên Minh, nói: “Cậu Bùi khách sáo quá, tới thủ đô mới mấy ngày, đã chỉnh hợp Long Môn phân hội thủ đô, ngôi lên vị trí phân hội trưởng nắm quyên, kết thúc hỗn loạn ở thủ đô chúng tôi, ba nuôi tôi nói, đây là công lao lớn nhất”

“Vê chuyện này, ông ấy nợ cậu một ân tình ”

Những lời này của Lâm Mạn Ni cũng không nói lung tung.

Thủ đô là cửa ngõ Đông Nam của Đại Hạ, có không biết bao nhiêu thế lực nước ngoài trong tối ngoài sáng xâm lấn Đại Hạ.

Sự tôn tại của Long Môn, là một trong những hòn đá tảng ngăn cản thế lực nước ngoài.

Nhưng Long Môn phân liệt ra, chẳng những không có tác dụng này, nói không chừng còn bị thế lực nước ngoài lợi dụng.

Cho nên Bùi Nguyên Minh nhanh chóng chỉnh hợp Long Môn phân hội thủ, về tư là chuyện tốt, về công lại càng là công lao.

Bùi Nguyên Minh không dây dưa quá nhiều về đề tài này, mà cười nói: “Cô Lâm, chút việc nhỏ ấy còn làm phiên cô tới một chuyến, thật sự ngại quá."

“Tôi cũng là sợ xung đột quá lớn, ảnh hưởng tới ổn định trị an ở thủ đô”

“Không sao, làm việc vì cậu Bùi, tôi vô cùng vui vẻ”

Vẻ mặt Lâm Mạn Ni dịu dàng mở miệng.

Những lời này nói ra, lập tức khiến ánh mắt của Uông Linh Đan và Hạ Vân cùng thay đổi, ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Mạn Ni tràn ngập đề phòng và kiêng kị.

Bùi Nguyên Minh lập tức có cảm giác da đầu run lên, lúc này anh cười gượng một tiếng, nói: chang-re-quyen-the-1963-0chang-re-quyen-the-1963-1

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK