Mục lục
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Niên Bách Ngạn là một người thông minh. Cô không giấu giếm ý xấu của mình, anh cũng thuận theo mà tiếp nhận, nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở một câu: “Cô muốn đẩy tôi vào chỗ chết thì cũng phải nhìn rõ tình hình, tôi xuống xe ở ghế phụ, sự oán giận của mọi người chưa chắc đã đổ lên đầu tôi đâu.”


Tố Diệp càng cười rạng rỡ hơn: “Anh sai rồi! Vì anh là đàn ông, thế nên cho dù người phụ nữ bên cạnh anh có phạm sai lầm lớn cỡ nào, người đầu tiên mọi người chĩa mũi nhọn vào cũng vẫn là anh. Đây… lại là bản chất con người.”


Rõ ràng có một nụ cười khẽ lướt qua ánh mắt Niên Bách Ngạn. Anh nhìn vào đôi mắt hớn hở của cô, chăm chú ngắm hồi lâu mới thốt lên một lời đầy ẩn ý: “Người phụ nữ bên cạnh tôi?”


Câu nói vừa rồi của Tố Diệp vốn dĩ chỉ là trêu chọc, cũng có một chút tâm lý muốn trả thù anh, nhưng không nghĩ rằng bản thân mình sẽ bị nắm trúng điểm then chốt. Câu hỏi ngược lại của anh bỗng bao hàm rất nhiều ý nghĩa, một sự mờ ám mơ hồ lướt qua suy nghĩ của cô không hề báo trước. Cô mím chặt môi, bổ sung một câu: “Là người phụ nữ ngồi bên cạnh anh.”


Mờ ám không phải là trò chơi dành cho những người đàn ông đã có vợ như anh. Cô lại càng không thể chơi. Cô đã qua cái thời thiếu nữ thanh xuân mơ mộng. Đừng nói là Niên Bách Ngạn đã kết hôn, cho dù anh còn độc thân cô cũng chẳng muốn chạm vào.


Cô muốn gặp một người như vậy. Ánh mắt của anh ấy đơn giản, suy nghĩ đơn giản, như vậy cô chẳng cần nhọc lòng suy đoán tâm tư của anh ấy. Cô luôn hiểu anh ấy nghĩ gì, thấu hiểu tình yêu của anh ấy. Tâm đầu ý hợp có lẽ chính là như vậy.


Nhưng loại người như Niên Bách Ngạn thì không được.


Một người đàn ông càng trầm tĩnh thâm sâu, những cảm xúc che giấu không để người khác biết phía sau sẽ càng nặng nề.


Tình yêu, trước nay vốn không phải một lẽ đương nhiên. Một người quá phụ thuộc vào một người, một người luôn phải suy đoán tâm tư của người kia chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Nói chuyện yêu đương với những người như Niên Bách Ngạn có lẽ sẽ rất mệt, vì trước hết để đoán ra anh nghĩ gì cũng đã là cả công phu.


Tình yêu?


Đầu óc Tố Diệp bỗng chấn động, sao cô có thể nghĩ tới tình yêu với anh? Đúng là chẳng ra đâu vào đâu.


Niên Bách Ngạn nghe thấy lời ngụy biện của cô, lúc sau mới mỉm cười, lắc đầu khó xử, nhưng anh cũng không nói gì, cứ thế mở cửa xe bước xuống. Anh vừa xuống xe quả nhiên đã trở thành đối tượng bị công kích, không biết vì cái xe hay vì ngoại hình của anh, tóm lại là quá nổi bật lại càng khiến nỗi bất mãn bùng nổ trong lòng mọi người. Người vây xung quanh chưa bao giờ nhiều như thế.


“Này!” Tố Diệp hạ cửa xe xuống, không quan tâm tới những người đứng chỉ trỏ, cô gọi với theo bóng hình Niên Bách Ngạn.


Niên Bách Ngạn dừng bước, quay đầu nhìn cô.


“Đừng có mua nhầm đấy, tôi chỉ ăn vị nguyên gốc thôi.” Cô cố ý cười càng khiến người ta phẫn nộ.


Niên Bách Ngạn nhìn ra cô có ý báo thù nhưng vô cùng nhẫn nại, giữ thái độ điềm tĩnh, sau khi nhìn cô mấy giây thì đáp lại một chữ: “Được.”


“Cảm ơn!” Tố Diệp nhạy bén cảm nhận được bờ môi anh hơi mím lại, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Đằng sau sự lạnh lùng ấy ẩn chứa bao nhiêu đau khổ cô không biết, nhưng ít nhất thì anh cũng đau khổ, điều này chứng tỏ anh cũng không phải người hoàn hảo như một thiên thần.


Nhưng không thể không thừa nhận anh có một sức kiềm chế và khả năng khống chế cảm xúc mãnh liệt. Không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh trước bao ánh mắt phẫn nộ thế kia.


Nhưng, khi Niên Bách Ngạn đang định quay người đi vào cửa hàng. Một bà cô đứng trước mũi xe thật sự không thể nín nhịn được nữa, cuối cùng đã phải phát huy đặc trưng thích xen vào chuyện người khác của người Bắc Kinh, bước tới gọi giật anh lại.


Niên Bách Ngạn dừng lại một lần nữa.


“Chàng trai à! Cậu muốn lấy lòng bạn gái, làm chút chuyện cũng không có gì to tát, nhưng không thể ngọt ngào trên nỗi đau của người khác được. Trông điệu bộ kìa, lái siêu xe huênh hoang khắp chợ, dừng trước cửa hàng phô-mai không thể oai hơn. Cậu không nhìn thấy cả con đường Nam La Cổ này người ta đều đi bộ sao? Không thể dừng xe ở nơi vắng người rồi đi bộ tới đây sao? Cậu mang lại bao nhiêu phiền toái cho mọi người rồi.” Bà cô thao thao bất tuyệt, như đang hết lòng khuyên nhủ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK