Mục lục
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Diệp Tử! Nhắc tới Niên Bách Ngạn, mình vẫn muốn xin lỗi cậu.” Lâm Yêu Yêu khi nãy vẫn còn chìm đắm trong niềm hưng phấn bỗng nhiên thở dài, kéo cánh tay Tố Diệp lại, nét mặt thay đổi.


Tố Diệp mỉm cười nhẹ nhàng: “Cậu muốn nói tới việc, lần trước cậu nhắc chuyện của Niên Bách Ngạn trước mặt Đinh Tư Thừa phải không?” Lâm Yêu Yêu, người bạn thân bao năm nay của cô. Bình thường những lúc toe toét hay hờn dỗi đều tùy tiện gọi cô là lá nhỏ. Chỉ có những lúc cô ấy tự thấy áy náy hoặc trong lòng có chuyện gì che giấu mới hay thở dài, gọi cô là Diệp Tử.


Con gái bao giờ cũng rất nhạy cảm, đặc biệt là trước người đàn ông mà mình yêu. Hôm đó khi Lâm Yêu Yêu nhắc tới Niên Bách Ngạn bằng giọng kinh ngạc và vui mừng trước mặt Đinh Tư Thừa, cô đã biết rõ, Lâm Yêu Yêu đã nảy sinh một chút hẹp hòi, ích kỷ. Nhưng như vậy thì có sao? Cho dù Lâm Yêu Yêu mãi mãi không nhắc tới, cô cũng sẽ không chia rẽ họ. Cô ấy là bạn tốt, là tri kỷ của cô. Cô tình nguyện dung túng cho người bạn này. Ai bảo phụ nữ gặp được tình yêu rồi thì lúc nào cũng suy tính thiệt hơn.


Thế nên, chuyển nhà cũng là một quyết định bắt buộc. Vì Đinh Tư Thừa đã quyết sẽ ở lại Bắc Kinh. Cô không thể lúc nào cũng tới làm “bóng đèn” của hai người họ được.


“Mình biết có rất nhiều chuyện không giấu được cậu. Thật ra sau hôm đó, mình cũng tự trách lắm. Rõ ràng mình biết cậu và Niên Bách Ngạn không có gì còn cố ý nói như vậy.” Lâm Yêu Yêu nắm chặt tay cô, biểu cảm chân thành: “Trước giờ mình chưa hề nghi ngờ ý của cậu, nhưng ánh mắt đó của Tư Thừa khiến mình cảm thấy rất không yên tâm. Hôm đó ở sân bay, mình đã thấy rõ cách anh ấy nhìn cậu, vô cùng dịu dàng. Kiểu dịu dàng đó… mình chưa từng nhìn thấy. Diệp Tử, mình sợ lắm, thật đấy!”


“Ngốc ạ!” Tố Diệp thấy lòng như thắt lại. Vì lời bộc bạch của Lâm Yêu Yêu, cũng vì những day dứt và lo lắng cô ấy không thể che giấu. Thực chất đâu phải cô không thấy áy náy với Yêu Yêu? Đúng như những gì Yêu Yêu lo lắng, chẳng phải cô đang lén lút dòm ngó bạn trai của cô ấy sao? Cô không có tư cách trách cứ Yêu Yêu, chính cô là người phải xin lỗi cô ấy mới đúng. Cô không nên có những suy nghĩ không an phận với Đinh Tư Thừa. Vì thế, khi tất cả mọi người còn chưa phát hiện ra, cô nhất định phải dập tắt ngọn lửa nhỏ nhoi này.


“Cậu đừng quên, Đinh Tư Thừa là thầy hướng dẫn của mình. Anh ấy chẳng qua chỉ xem mình như một đứa em gái. Cho dù trong ánh mặt thật sự có một chút dịu dàng thì cũng chỉ là tình thân và tình bạn mà thôi, cậu nghĩ nhiều quá rồi.”


“Nhưng lần này anh ấy chấp nhận bỏ phòng tâm lý ở nước ngoài để về nước. Lúc trước bác trai khuyên bảo hết nước hết cái anh ấy cũng đâu đồng ý, nhưng lần này cậu quay về là anh ấy quay về…” Lâm Yêu Yêu càng nói giọng càng nhỏ dần. Nói thật lòng, Tố Diệp giải thích với cô ấy như vậy cô ấy đã cảm thấy xấu hổ lắm rồi.


Không phải Tố Diệp không nhìn ra nỗi lo lắng bất an của cô ấy. Một cô gái lạc quan vui vẻ đến đâu khi đối mặt với tình cảm cũng sẽ hoang mang lo sợ. Cô khẽ thở dài, xiết chặt tay Yêu Yêu và nói: “Chẳng lẽ cậu không cho rằng Đinh Tư Thừa quay về là vì cậu sao? Hai cậu không thể cứ mãi cách chia hai nơi được đúng không? Mình nghĩ lần này anh ấy trở về chắc chắn là vì muốn đính ước với cậu.”


“Đính ước cái gì chứ!” Lâm Yêu Yêu bối rối.


“Cậu nói xem?” Tố Diệp khẽ cười: “Cô con dâu đáng ghét này cũng phải gặp bố mẹ chồng chứ?”


Lâm Yêu Yêu nghe tới đây mặt mũi bỗng đỏ ửng, đưa tay khẽ đập vào vai Tố Diệp: “Đừng nói lung tung!”


“Cậu không muốn lấy anh ấy sao?” Tố Diệp cười đùa.


Lâm Yêu Yêu nghe xong càng thấy khó xử ghê gớm. Cô ấy đứng dậy định đánh lộn với cô. Đúng lúc này Đinh Tư Thừa từ bên ngoài trở về, trong tay xách túi lớn túi nhỏ đồ ăn, nhìn vào bên trong, tươi cười hỏi: “Nói chuyện gì mà sôi nổi vậy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK