Mục lục
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lời của các cụ cấm có sai: “Tái ông mất ngựa, họa phúc khôn lường.”


Vụ án Lương Hiên giết vợ vô tình bị lộ hết. Sau khi phía cảnh sát và truyền thông tham gia vào, câu chuyện khó tưởng tượng này lại được say sưa thêu dệt mỗi khi nhàn rỗi. Nhưng có điều tin tức này cũng nhanh chóng đổi hướng. Một vụ thảm sát đầm đìa máu bất ngờ giúp giá cổ phiếu của tập đoàn Tinh Thạch tăng vọt sau khi lên sàn.


Việc này phải kể tới bản báo cáo phân tích tâm lý chuyên nghiệp của Tố Diệp cùng với quyết sách mạnh mẽ dứt khoát của Niên Bách Ngạn sau sự việc. Bản báo cáo của Tố Diệp giúp Tinh Thạch tránh được những trách nhiệm pháp lý. Còn Tinh Thạch sau khi sự việc xảy ra đã kịp thời chịu trách nhiệm hoàn toàn phí điều trị cho Lương Hiên và vợ anh ta, tiền trợ cấp, tiền học cho hai đứa trẻ. Một quyết định đầy nhân tính như thế đã khiến các cổ đông của Tinh Thạch phải ngợi khen.


Cùng lúc đó, showroom đá quý cao cấp do tập đoàn quản lý cũng bắt đầu những hoạt động kết nạp thành viên mũi nhọn. Theo đó, điều kiện để gia nhập showroom D vô cùng khắt khe. Việc chọn lựa hội viên không những phải xét con số tài sản cố định, mà còn quan tâm tới chỗ ở lâu dài, các thành viên trong gia đình… Nhưng càng chặt chẽ như vậy lại càng thu hút sự hứng thú của những đại gia trong giới thương nhân. Thêm nữa, showroom D là nơi có những mẫu đá quý hiếm thấy, đây càng là điểm mấu chốt hấp dẫn mọi người.


Mọi việc bình thường như vậy. Giống như một sự việc bất ngờ xảy ra, thu hút sự chú ý của giới truyền thông, sau đó bùng nổ thành một cuộc khủng hoảng. Rồi có người trong cuộc ra mặt đề ra phương án giải quyết chắc như đinh đóng cột. Tiếp đó cuộc khủng hoảng kinh tế tưởng sẽ nổ ra ấy lại thoát khỏi nguy hiểm, có tác dụng thúc đẩy thành tích thời kỳ đầu ra thị trường.


Thời gian này thời tiết bắt đầu nóng lên, những lá mầm xanh non trên nhánh cây chớp mắt cũng đã lớn thành cành lá rậm rạp. Những bông hoa đầu xuân đã rơi rụng khắp mặt đất, thay vào đó là sắc xanh ngập tràn của mùa hạ. Những thứ tuyệt đẹp hay chóng vánh, cũng giống như niềm vui vậy. Chính vì cuộc đời con người có quá nhiều trắc trở và tiếc nuối mà ta không thể lường trước, thế nên họ mới có thể cảm nhận được niềm vui trong sự yên bình ngắn ngủi, cam lòng đón nhận khó khăn.


Tố Diệp đã chuyển nhà.


Đây là chuyện sớm muộn, dù sao cô cũng chẳng thể ở cả đời cùng Lâm Yêu Yêu.


Sau khi bắt đầu đi làm, thời gian của cô ít đến đáng thương, thế nên nơi ở càng trở nên quan trọng. Phòng tâm lý Liêm Chúng và trường đại học cô vào dạy, một ở khu Triều Dương, một ở khu Hải Điện. Suy nghĩ tới việc một tuần chỉ phải lên lớp một buổi, cuối cùng cô đã chọn thuê nhà ở gần Liêm Chúng.


Đồ đạc của cô vốn dĩ không nhiều, cộng thêm có sự giúp đỡ của Lâm Yêu Yêu và Đinh Tư Thừa, nên chỉ cần một buổi sáng đã xong xuôi. Mặc dù Lâm Yêu Yêu khăng khăng không đồng ý, nhưng vẫn vừa càu nhàu vừa dọn dẹp nhà mới giúp cô. Đinh Tư Thừa lái xe tới siêu thị mua đồ ăn cho bữa tối.


“Đây chính là sự khác biệt giữa giai cấp tư sản và vô sản, vừa mới đi làm đã chuyển đến cái nhà mỗi tháng những một vạn tám, chẳng trách cậu không vừa ý với cái nhà nhỏ xíu đó của mình.” Sau khi hai người bận rộn xong, Lâm Yêu Yêu lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp kem, ngồi lên sôpha rồi dựa thẳng vào người Tố Diệp.


Tố Diệp ăn mấy miếng là hết hộp kem. Cô giơ tay lên, chiếc hộp rỗng bay một đường parobol tuyệt đẹp trong không trung rồi rơi vào thùng rác, mặc kệ Lâm Yêu Yêu đang dính chặt lấy cô như một con rái cá: “Cô Lâm à! Cậu phải làm rõ mấy việc sau rồi hãy phê phán nhà tư bản đây. Thứ nhất, địa điểm này do chính giáo sư Đinh nhiệt liệt yêu cầu. Ông ấy hy vọng mình ở gần cơ quan một chút. Thứ hai, mình không hề tiêu tiền chùa của cơ quan. Trong khu vực này, cái giá một vạn tám cùng lắm chỉ thuê được nhà hai phòng. Nhưng căn hộ này, hai phòng khách ba phòng ngủ lại còn trang hoàng lộng lẫy. Mình đã đặc biệt liếc qua nhà bếp, toàn là bộ dụng cụ nấu nướng cao cấp. Một vạn tám mà thuê được căn nhà này không phải mình ăn may thì chủ nhà đúng là bị co giật, thế nên mình được lời là từ chủ nhà. Thứ ba, vụ án của Tinh Thạch do mình tiếp nhận, bản báo cáo tâm lý của chồng Vương Bình cũng là do mình làm. Trước khi vào làm chính thức, mình đã giúp Liêm Chúng nhiều việc lớn như thế, được lợi cũng là chuyện đương nhiên. Thứ tư, cũng là điều quan trọng nhất, căn nhà giá một vạn tám mình phải gánh một vạn, cơ quan chỉ thanh toán có tám ngàn thôi biết chưa? Đừng có làm như mình ở miễn phí vậy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK