• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương321: Lâm Thần tức giận

Trần Khải An ra vẻ cao ngạo, ánh mắt tràn ngập đắc ý, nhất là khi nhắc tới hai từ “Linh Nhi” ở đằng sau giống như cô ấy chính là vợ chưa cưới của hắn ta vậy.

Đương nhiên, nghe thấy lời này, Lâm Thần suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười.

Cái gì mà là chủ ở nơi này, cái gì mà là chồng chưa cưới của Linh Nhi? Hắn ta không biết chữ chết viết như thế nào ư mà dám nói câu đó?

Nhìn dáng vẻ tên tóc trắng này, cậu đảm bảo hắn còn chưa gặp được cô ấy, không thấy được phong cách làm việc nên không hiểu được sự đáng sợ của Linh Nhi khủng khiếp đến nhường nào.

Trước mặt cậu mà dám nói như vậy, nếu để Linh Nhi mà nghe thấy thì chắc chắn tên này chẳng còn có ngày mai. Linh Nhi rất sợ những tin hiểu nhầm này xuất hiện, mặc cho cậu đôi khi đã khuyên ngăn rất nhiều, thế nhưng chẳng hề ăn thua.

Nhớ lại lần trước, khi đám fan cuồng bày tỏ cảm xúc với cô ấy, thay vì vui mừng thì Linh Nhi lại sợ cậu hiểu nhầm, thậm chí còn sẵn sàng ra tay với bọn họ. Nghĩ lại mà đã khiến cậu ớn lạnh, cũng may khi đó cậu cũng đã khuyên can cô ấy, thậm chí phải “dỗ dành” ngọt ngào nên mới không xảy ra án mạng.

Thấy Trần Khải An phách lối như vậy, cậu không hề vạch trần sự thật, cố gắng nhịn cười trong lòng, từ từ dò hỏi:

“ Ồ, tại sao tao ở đây rất lâu mà chưa từng nhìn thấy cô ấy đi cùng mày nhỉ?”

Trần Khải An không hề để ý vẻ mặt châm biếm của Lâm Thần, hắn nhếch mũi lên, cao ngạo không ai sánh được, sau đó tự hào nói dõng dạc:

“ Hừ... mày nghĩ loại người như mày đủ khả năng gặp được cô ấy không? Tao nói thật, cái loại nghèo rách như mày thì nên ở quê mà thôi, đừng có ước mơ lên đây học tập làm gì?”

Lời nói đầy khinh thường, cùng với vẻ mặt tự cao lên tận trời khiến cho những đầu bếp bên trong cũng phải ngán ngẩm. Thế nhưng, một điều kỳ lạ đó là không một ai ngăn cản cả, giống như sợ tên này trả thù bọn họ vậy.

Mặc dù chỉ là hành động nhỏ, thế nhưng nó cũng không thể thoát khỏi được ánh mắt Lâm Thần.

Từ những ánh mắt lo sợ đó, cậu đoán Trần Khải An không phải là phách lối trong thời gian nhất thời, có lẽ hắn ta đã làm như này trong khoảng thời gian rất dài.

Mà trong khoảng thời gian dài như vậy, ở một nơi cực kỳ nghiêm khắc như chỗ làm của Linh Nhi mà không bị phát hiện, chắc chắn tên này có người đằng sau bảo kê.

Tuy nhiên, trong lúc cậu đang suy nghĩ, Trần Khải An giống như nổi giận, một chân không ngần ngại sút bay suất cơm của Lâm Thần, khiến cho cơm thịt văng ra sàn, toàn bộ bàn ăn của Lâm Thần bị hủy trong chốc lát.

“ Loại mày không xứng ăn ở chỗ này...” Trần Khải An vô cùng đắc ý cười trên nỗi đau của người khác.

Cơm văng tung tóe, thậm chí nước canh còn văng cả vào bộ đồ mới của Lâm Thần, tràng cảnh trở nên vô cùng căng thẳng.

Lâm Thần lúc này chẳng hề nói gì, vẫn ngồi cùng với chiếc dĩa đang có miếng thịt trên đó. Điều này khiến cho Trần Khải An cảm thấy rất thỏa mãn, hai tay vỗ vỗ vai của Lâm Thần, sau đó từ từ đến bên tai Lâm Thần:

“ Lần sau gặp tao thì nên quỳ xuống, hiểu chưa?”

Ba tên đồng bọn của Trần Khải An cười khinh nhìn Lâm Thần. Dường như bọn họ cũng chứng kiến cảnh này nhiều rồi, thế nên mới có biểu cảm giống như vậy.

Vỗ vai Lâm Thần xong, Trần Khải An cười một cách rất thích thú, vẻ mặt ngẩng lên trời giống như muốn sỉ nhục Lâm Thần. Thế nhưng, hắn ta cũng chưa biết được là thân thể Lâm Thần đang run rẩy vì tức giận.

“ Haha...” Trần Khải An xoay người, ý định rời đi.

Thế nhưng...

“ Chờ đã...” Lâm Thần ngoảnh mặt lên, nói với bốn người bọn họ.

Trần Khải An không tự chủ run rẩy khi nghe được giọng nói này. Nó giống như giọng nói đến từ địa ngục, khiến cho con người ta không tự chủ mà sinh ra hoảng sợ.

Trần Khải An chỉ nghĩ đó là ảo giác, một tên nghèo hèn như nó làm sao để hắn có thể sợ hãi đến mức này được.

Ngoảnh mặt lại, hắn nhìn Lâm Thần đang cười, nghi hoặc hỏi:

“ Mày còn có chuyện gì? Tao còn...”

Tuy nhiên, không chờ hắn đáp xong, một cước từ Lâm Thần đã giáng thẳng xuống khuôn mặt điển trai của Trần Khải An.

Cú đạp vô cùng tàn ác, nhanh gọn và mạnh mẽ. Ba tên đồng bọn đi cùng chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy Trần Khải An bị sút bay ra xa.

Cho đến lúc Trần Khải An ngã xuống đất, tạo ra tiếng “Bịch”, bọn họ lúc này mới phản ứng, vẻ mặt giống như nhà có tang gầm lên một tiếng:

“ Mày...mày muốn chết...!”

Giống như chung một suy nghĩ, cả ba đều không chần chừ mà tung cước thẳng về phía Lâm Thần, giống như muốn trả thù cho đại ca bọn họ vậy.

Cú đạp vô cùng ác độc, nhắm thẳng đến vị trí trọng yếu của Lâm Thần, có vẻ như bọn họ muốn làm cho Lâm Thần tàn phế...
Chương322: Một đạp

Một cước giống như vũ bão hướng thẳng về phía Lâm Thần, trong ánh mắt của bọn họ nồng đậm sát khí. Dường như bọn họ nhất quyết muốn Lâm Thần phải trả giá cho hành động ngu xuẩn này.

Cả ba người bọn họ đều là bảo kê đi theo Trần Khải An, từ bé từng người đều đã được rèn luyện qua quân đội, trải qua không biết bao nhiêu cuộc chiến đấu gian khổ để có thể đứng được ở nơi này. Vậy nên, bọn họ rất tự tin với cú đạp của mình.

Từng cú đạp đều là kết tinh từ việc tập luyện gian khổ, sức mạnh phải nói là cực kỳ khủng khiếp. Một cú đạp căn bản người bình thường sẽ không thể nào đỡ được, huống chi đây tận ba người tung vào ba vị trí khác nhau.

Thấy Lâm Thần đứng yên đó, ba người bọn họ cười lạnh, vẻ mặt giống như nhìn bộ dạng của người chết ngay trước mặt, ánh mắt cay nghiệt cùng nụ cười thâm độc không hề che giấu. Cả ba người bọn họ chẳng hề coi Lâm Thần là một đối thủ cả...

Lâm Thần trên mặt chẳng hề lấy một chút biểu cảm nào, giống như coi mọi thứ trước mặt cậu chỉ là một cái gì đó không để tâm tới. Ba tên côn đồ thấy được cảnh này chắc chắn sẽ nghĩ rằng Lâm Thần đang giả vờ bình tĩnh, cố gắng bịt tai đánh chuông.

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ của ba người này, Lâm Thần chẳng những không hề sợ những cú đá này, thậm chí cậu còn chẳng hề để tâm tới những cú đá đang tới gần mình. Cái cậu đang nghĩ đó chính là sự phí phạm đồ ăn.

Sinh sống khó khăn từ lúc nhỏ, vậy nên cậu đã được dạy là không được lãng phí đồ ăn. Thức ăn là thứ vô cùng quý giá, nó được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi sương máu của người khác để làm ra chúng, thế nên cậu rất quý chúng, luôn luôn ăn thật sạch sẽ để tưởng niệm người làm ra chúng.

Mặc dù khi lớn lên, cậu cũng làm ra tiền, thậm chí số tiền đó cũng không phải con số nhỏ, thế nhưng bản tính không được lãng phí đồ ăn đó vẫn ăn sâu vào trong máu của cậu.

Đó cũng là lý do khiến cho cậu lúc này trở nên vô cùng tức giận. “Trời đánh tránh miếng ăn”, ấy thế bọn họ chẳng những dẫm đạp đồ ăn, thậm chí là không ngần ngại mà đạp bay chúng, nó chẳng khác nào đang chạm vào điều cậu vô cùng kiêng kị.

Vốn dĩ muốn đợi thêm vài hôm nữa để dò xét mấy tên này, dù sao cậu bại lộ thân phận ở nơi đây quá sớm cũng không tốt. Thế nhưng bọn họ đã muốn chết thì cậu cũng sẵn lòng đáp nguyện.

Giống như ngay lập tức, khi mà ba bàn chân bọn họ sắp chạm đến Lâm Thần, một cú đạp khác như cuồng phong đáp trả lại cả ba đòn tấn công của bọn họ.

Mặc dù động tác của ba tên này vô cùng nhanh, mạnh nhưng trong mắt Lâm Thần thì thật sự có rất nhiều sơ hở, mà mỗi sơ hở đều dẫn đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Cậu tung cú đá chính là đang lợi dụng chính điểm yếu chí mạng của bọn họ.

Cạch!!! Cạch!!!

Tiếng xương gãy vang lên. Không ngoài dự tính, từng tiếng kêu thảm phát ra bên trong toàn bộ canh phòng.

Giống hết một trò đùa, cả ba tên lúc nãy đều vô cùng lạnh lùng, cao ngạo, không coi ai ra gì. Thậm chí khi tung cú đá, ánh mắt khinh thường Lâm Thần đến nhường nào... Bây giờ, cũng là ba người đó lại nằm trên sàn kêu cha gọi mẹ... Sự biến đổi này thật sự là quá lớn.

Thấy Lâm Thần chẳng hề có chút thương tổn nào, thậm chí còn dùng tay vỗ vỗ ống quần, một tên với cái đầu mào gà đỏ lừ nhìn Lâm Thần, ánh mắt không che giấu sự sợ hãi, hoảng loạn nói:

“ Mày...mày là thứ ác quỷ gì? Tại sao mày lại có sức lực lớn như vậy?”

Phải biết, một cước có thể đã gãy chân ba người thì thử hỏi sức lực phải khủng khiếp như thế nào? Nhất là khi cả ba người bọn họ đều từng rèn luyện trong quân đội.

Thế nhưng, giống như lời thoảng qua bên tai, Lâm Thần không hề trả lời, vẻ mặt lạnh lùng đi đến. Điều này khiến cho cả ba tên đều sợ như muốn hồn lìa khỏi xác, cơn đau hiện tại cũng chẳng sợ bằng Lâm Thần hiện tại.

“ Mày...mày muốn làm gì?” Cả ba người đều đồng thanh kêu lên...

Chưa kịp kêu hết câu, Lâm Thần dẫm một cước xuống sàn, để lại một vệt chân lõm sâu trong đó. Sau đó, vẻ mặt Lâm Thần đằng đằng sát khí nói với ba người:

“ Chúng mày không muốn chết thì im miệng lại!!!”

Lời nói như sấm sét giữa trời quang, toàn bộ ba tên đều bịt chặt miệng của mình, không cho bất kỳ tiếng động nào phát ra.

Lâm Thân giống như tử thần, từ từ đi qua bọn họ, nhẹ nhàng đi đến tên Trần Khải An đang kêu gào ôm miệng của mình.

Trong lúc đi qua, mặc dù cái đau luôn thúc giục bọn họ gào lên, thế nhưng cái đau này làm sao mà bằng nỗi sợ lúc chết được chứ. Nhìn cú dậm đến mức lún cả sàn kia, nếu mà bị trúng cú dậm đó thì người bọn họ chắc chắn sẽ thành đống thịt nhão.

Đi đến trước mặt Trần An, nhìn thấy hắn còn đang ôm răng của mình, đau đớn kêu:

“ Tên chó đẻ kia, mày chết chắc rồi... Nhất định tao sẽ lột da mày...”
Chương323: Đe dọa

Trước lời lăng mạ đe dọa của Trần Khải An, Lâm Thần chẳng những không hề tức giận, ngược lại cậu lại nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.

Nhìn Trần Khải An đang ôm miệng đầy máu me của mình kêu cha gọi mẹ, cậu chỉ đứng đó giống như đang muốn hành hạ con mồi của mình vậy.

Khi này, trong suy nghĩ của Trần Khải An, hắn đang cầu mong cho ba tên đồng bọn hành hạ tên nam sinh kia đến chết, hắn căm thù Lâm Thần đến tận xương tủy, thậm chí hắn còn nghĩ đến dùng quan hệ tra ra người thân của Lâm Thần rồi cho tất cả bọn họ chết chung, khi đó cái cơn thịnh nộ của hắn mới giải quây được.

Đột nhiên, không hiểu tại sao hắn lại có cảm giác lạnh sống lưng, giống như đang đối mặt với tử thần vậy, nó khiến cho Trần Khải an không tự chủ khiếp sợ, tay chân không tự chủ run rẩy.

Mặc dù cái cảm giác đau đớn đang hành hạ hắn từng phút từng giây, thế nhưng trước cảm giác này, đầu của hắn không tự chủ xoay lại.

Nhìn Lâm Thần đứng trước mặt, ở xa thì ba tên đồng bọn đang ôm chân của mình, khóc chảy nước mắt. Vẻ mặt Trần Khải An không thể tin được, một tay dính đầy máu chỉ chỉ Lâm Thần, run rẩy nói.

“ Mày...mày...sao mày vẫn đứng đây?”

Trần Khải An dùng ánh mắt như gặp quỷ nói với Lâm Thần. Mặc dù giọng nói khá là khàn, thế nhưng cũng đủ để biểu hiện được nỗi sợ của Trần Khải An lúc này.

Cũng phải thôi, hắn tự tin bao nhiêu thì chắc chắn sẽ sốc bấy nhiêu. Ba tên bảo kê là do hắn tuyển, từng người đều là cao thủ, đã đi cùng hắn đánh bại không biết bao nhiêu người, ấy thế mà lại bị một người đánh bại. Đáng sợ hơn là trông tên này còn trẻ đẹp, soái khí hơn hắn cả trăm lần. Điều này làm sao có thể xảy ra?

Ban đầu, hắn căm thù Lâm Thần đó chính là do nhìn thấy cảnh nữ sinh tập sự xinh đẹp chạy đến Lâm Thần như đang gặp thần tượng. Cảnh này khiến hắn vô cùng ganh tỵ, tại sao người trong đó là tên này chứ không phải hắn.

Cũng vì lý do đó, khi gặp Lâm Thần ở nơi này, hắn mới muốn dạy dỗ cho tên nam sinh này một bài học. Hắn muốn cho Lâm Thần biết rằng là ai mới là chủ của nơi này.

Thế nhưng, đâu ai có thể ngờ là tên nam sinh này lại khủng khiếp như vậy, một mình đánh lại ba người của hắn, thậm chí đến cả một chút thương tổn cũng không có.

Cảm giác giống như là đang mơ, thế nhưng cơn đau đang hành hạ đã cho hắn một câu trả lời phũ phàng: Đây chính là sự thật, không hề là giấc mơ.

Tuy nhiên, nghĩ đến chuyện gì đó, hắn lại dùng tay chỉ chỉ Lâm Thần, đe doa:

“ Đây là địa bàn của “vợ” tao, nếu mày dám khiến tao có chuyện gì thì chắc chắn mày sẽ phải hối hận.”

Lời nói đầy vẻ kiêu ngạo, lại còn trừng mắt nhìn khiến cho Lâm Thần không nhịn được mà nở một nụ cười châm biếm. Thật sự tên này cho rằng Linh Nhi là vợ của hắn sao, trong khi chính cậu là người chăm sóc cho em ấy suốt mấy ngày nay.

Nếu không phải hắn đạp đồ ăn cùa cậu thì cậu đã cho tên này sống thêm vài hôm nữa. Thế nhưng, hiện tại thì không cần nữa rồi.

“ Ồ, nếu vậy thì trước khi cô ấy đến, tao sẽ cho mày biết thế nào là bài học.” Lâm Thần giống như một con ác ma, ánh mắt sắc bén như dao nhìn Trần Khải An.

Nói xong, không chờ tên Trần Khải An nghĩ ngợi gì, một chân Lâm Thần đá thẳng vào mông của hắn.

Lực từ cú sút khiến cả thân thể hắn bị đẩy xa, bàn ghế bị thân thể hắn càn quét, âm thanh ghế rơi cũng từ đó vang lên trong phòng, khiến cho ai nghe bên ngoài cũng sẽ phải nhăn mặt mà chạy đi.

Sau tiếng rơi đó chính là tiếng kêu gào như đang chịu cực hình của Trần Khải An. Cảm giác đau đớn từ cú sút cộng thêm từng chiếc ghế bị hắn vấp qua khiến cho cả thân thể hắn đau như muốn chết đi sống lại.

Đối với một vị công tử như hắn, có bao giờ hắn phải trải qua chuyện này, nếu cho hắn một cơ hội, chắc chắn hắn sẽ phái thật nhiều người để không rơi vào hoàn cảnh này. Tuy nhiên, thời gian thì không thể quay trở lại.

Không biết là có phải cố ý hay không, chỗ Trần Khải An dừng lại chính là chỗ mà suất cơm của Lâm Thần bị rơi đổ, canh cùng với những miếng thịt vẫn còn vương vãi trên sàn nhà.

Cố gắng nhịn đi toàn bộ nỗi đau, Trần Khải An dùng ánh mắt cay nghiệt nhìn Lâm Thần, gằn giọng nói:

“ Mày có giỏi thì giết tao! Tao sẽ khiến cho mày sống không bằng chết...”

Lời nói đe dọa có phần rùng mình, thế nhưng Lâm Thần lại chẳng hề bận tâm, môt tay cậu lạnh lùng cầm lấy mái tóc bạc của Trần Khải An, vẻ mặt còn đáng sợ hơn ác quỷ, từng chữ từng chữ nói:

“ Mày có hiểu đồ ăn chính là thứ trân quý nhất không? Bây giờ đồ ăn bị mày đạp đổ, vậy nên mau liếm hết bãi đó cho tao.”

Ba tên đồng bọn đằng xa nghe thấy Lâm Thần nói vậy, vẻ mặt cả ba đều quay lại nhìn nhau, không nói gì cả.

Có vẻ như bọn họ cũng đã hiểu lý do tại sao tên nam sinh này lại nổi giận. Hóa ra không phải do những lời lăng mạ, thứ khiến cho cậu ta nổi giận đó là do đại ca bọn họ đạp đổ suất cơm của hắn.

Đến lúc này, bọn họ mới nhớ lại một câu mà người đời thường nói: Trời đánh thì tránh bữa ăn. Bọn họ động thủ trong lúc cậu ta đang ăn thì chẳng khác nào đang dựt lông ngược của tên này cả.

Tuy nhiên, Trần Khải An lại chưa hề nghĩ được như ba người họ. Nhìn thấy Lâm Thần đe dọa mình như vậy, hắn không chỉ không làm theo, thậm chí còn nhổ một bãi nước bọt trộn lẫn máu vào chỗ đó, khinh thường nói:

“ Bổn công tử tại sao phải ăn đồ thừa như vậy? Mày nghĩ mày là ai?”

Lâm Thần thấy vậy, cậu không hề tức giận, chỉ cười cười hỏi:

“ Mày không ăn đúng không?”

“ Không! Cho dù chết tao cũng không ăn!” Trần Khải An kiên cường nói.

Nghe vậy, Lâm Thần đứng dậy, xoay người đi về hướng ba tên đồng bọn.

Trần Khải An nhìn thấy Lâm Thần đã rời khỏi đi, trong lòng hắn thề sẽ khiến cho Lâm Thần sống không bằng chết nếu ra được khỏi đây. Hắn nhanh trí tranh thủ lúc Lâm Thần đang rời đi, một tay luồn vào túi quần, lấy chiếc điện thoại sau đó nhắn tin cho ai đó.

Tuy nhiên, Trần Khải An có thể kiên cường, thế nhưng ba người đồng bọn thì lại không. Sát thần tới, bọn họ chỉ có thể run rẩy chờ đợi.

Lâm Thần đi từng bước đến trước ba người bọn họ, trông thấy ai ai cũng run như cầy sấy, cậu cố gắng hòa nhã nói:

“ Ba người là bảo tiêu cho cậu ta đúng không?”

Mặc dù không hiểu tại sao Lâm Thần lại nói vậy, thế nhưng dù sao chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì, vậy nên ba người cùng nhau gật đầu.

Lâm Thần cũng gật đầu như đã hiểu. Sau đó, cậu dùng tay chỉ Trần Khải An đang mải mê nhắn tin kia, nói một cách vô cùng nhẹ nhàng:

“ Cậu ta đang đói, tôi lại có lòng tốt cho cơm, ây thế mà cậu ta lại phũ bỏ lòng tốt của tôi. Các cậu cũng là bảo kê, vậy nên có phải nên giúp tôi một chút không?”

Nghe thấy câu này của Lâm Thần, cả ba người chợt bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra lý do cậu ta đến đây chính là vì muốn bắt cả ba người làm chuyện này. Thật sự quá là thâm độc.

Thế nhưng, muốn bọn họ làm chuyện này thì đừng hòng.

Một tên trong đó vẻ mặt kiên cường nói:

“ Đừng có nằm mơ. Mày cho rằng bọn tao sẽ phản bội lại đại ca sao?”

Thế nhưng, ngay khi nói xong câu đó...

“ Aaaaa—aaa” Một tiếng kêu thảm thiết kêu vang vọng toàn bộ căn phòng.

Chỉ thấy Lâm Thần dùng chân dẵm vào chân còn lại của tên đó, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, nhìn tên vừa nói giống như con kiến.

Bonus: Ở trong căn lều phía xa, Nguyệt Sương đang rất thích thú mặc bộ đồ noel mà Lâm Thần lúc trước đang mặc.

Ngồi trên chiếc giường mềm mại, cô nhớ lại đêm hôm định mệnh đó, thật sự đó là một đêm vô cùng đáng nhớ. Cái cảm giác lần đầu cô được thưởng thức cái thứ tinh túy nhất của anh ấy.

Vẻ mặt cô trở nên mê ly, một tay sờ sờ lấy môi, tay còn lại sờ lấy chiếc áo noel mình đang mặc rồi ngửi thật lâu.
Chương324: Trừng trị thích đáng

Tiếng kêu thảm thiết cùng với âm thanh xương gãy vang lên khiến toàn bộ những người còn lại đều kinh sợ, ai ai cũng dùng vẻ mặt sợ hãi nhìn Lâm Thần.

Nếu đâu là nỗi sợ kinh khủng nhất cuộc đời, chắc chắn bọn họ sẽ không ngần ngại mà chọn thanh niên trước mặt này. Quá đáng sợ, quá khủng khiếp, thật sự đây là ác ma hay sao? Tại sao cùng là con người thế mà lại ra tay độc ác đến như vậy?

Sự đáng sợ của Lâm Thần còn tăng lên thêm nhiều lần khi ánh mắt cậu ta rơi vào bọn hắn. Trông tên bạn của mình đau đến mức ngất đi, hàm răng vẫn còn rỉ máu, hai tên còn lại không tự chủ rơi nước mắt, quỳ xuống van xin:

“ Xin...xin anh tha cho chúng em...Chúng em sai rồi! Từ nay về sau chúng em sẽ không dám động vào anh nữa”

Lời nói ẩn chứa sợ hãi nồng đậm, bọn họ hiện tại đang rất hối hận.

Bọn họ chỉ là bảo tiêu bình thường, nếu mà để cho nam sinh này phế bỏ hai chân, chắc chắn từ nay về sau con đường làm ăn của hai người sẽ bị dập tắt, bởi dù cho có chữa trị lại được thì cũng không ai thuê những người tàn tật như bọn họ nữa. Thế nên đó là lý do tại sao, khi chứng kiến cảnh tàn bạo đó, hai người bọn họ lại sợ hãi đến mức này.

Nỗi đáng sợ nhất chính là bị coi thường, Lâm Thần đương nhiên hiểu đạo lý này. Thế nên cậu mới dạy cho hai tên còn lại một “bài học nho nhỏ”.

Oai phong, lẫm liệt thì làm sao? Chẳng phải các người vừa nãy rất ngoan cố hay sao? Dù cho tình cảm các người sâu đậm, trung thành đến nhường nào thì đứng trước tiền bạc, nó chẳng là cái thá gì cả.

Lâm Thần cười lạnh, tiện tay lấy chiếc ghế ngồi xuống, vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn hai tên còn lại, thâm thúy nói:

“ Vậy để xem biểu hiện của hai người...”

Nghe đến lời này, cả hai tên bảo kê đều không tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt, hai mặt nhìn nhau không nói lời nào.

Thế nhưng, càng để lâu, bọn họ lại càng cảm nhận được một cỗ áp lực vô hình từ Lâm Thần tuôn ra. Một cảm giác mà chỉ cần chậm một hơi thở nữa, kết cục của bọn họ chính là tên đồng bọn xấu số đang nằm trên kia.

Lâm Thần thấy hai tên này đang muốn câu kéo thời gian, vẻ mặt cậu nhíu lại, chẳng lẽ phải lấy thêm một tên nữa để cảnh cáo hay sao?

Đúng lúc cậu muốn đứng dậy, hai tên đồng bọn ra một quyết định quan trọng, cả hai gật đầu, sau đó từ từ đi đến tên Trần Khải An đang miệt mài nhắn gì đó.

Mặc dù bị què một chân, thế nhưng dù sao bọn họ cũng là dân quân đội, vậy nên cũng không khó hiểu khi mà bọn họ có thể đứng lên di chuyển được.

Trần Khải An đang nhắn tin, đột nhiên cảm nhận được có hai bóng ảnh đang đi tới. Ánh mắt hắn từ từ nhìn lên, sau đó vẻ mặt lệch lạc đẫm máu có chút mừng rỡ, bởi vì hai người đi đến chính là tên đồng bọn của hắn.

Bây giờ chỉ cần nhờ hai tên này đưa hắn ra, chắc chắn hắn sẽ có 100 cách để khiến cho tên nam sinh kia chết thảm. Sau đó, hắn sẽ đuổi mấy tên bảo kê vô dụng này đi, thật sự khiến hắn tức chết đi mà.

Nhìn thấy hai người đồng bọn đều đến gần, mặc dù không hiểu tên còn lại ở nơi đâyu, thế nhưng Trần Khải An cũng chẳng quan tâm, dù sao thì mấy tên này trước sau hắn cũng sẽ đuổi cơ mà.

“ Mau...mau đỡ tao dậy... tao sắp đau chết rồi!!!” Trần Khải An lên tiếng hô hai tên còn lại.

Cứ tưởng là hai tên này sẽ nghe lời hắn, thế nhưng, ngay sau đó, một câu nói của chính hai tên đồng bọn đã khiến hắn hoài nghi nhân sinh.

“ Đại ca... cơm trên sàn còn nhiều lắm. Vậy nên chúng em mong đại ca có thể ăn sạch chúng...”

“ Mày...mày nói cái đé* gì vậy?” Trần Khải An nhìn hai tên đồng bọn với vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Tuy nhiên, rất nhanh, hai tên đồng bọn đã phân chia nhau nhiệm vụ, một tên giữ lấy miệng của Trần Khải An, một tên nhẹ nhàng vén từng hạt cơm vung vãi trên sàn, sau đó vẻ mặt xin lỗi nhìn đại ca của mình, nói:

“ Xin lỗi đại ca, em cũng chỉ vì bắt buộc.”

Trần Khải An lúc này mới biết, hóa ra hai tên đồng bọn của mình đến đây không phải là cứu hắn, mà chính là giúp tên nam sinh kia.

Trong lòng hắn nếu như tức giận có thể giết người thì toàn bộ mấy tên này đã chết cả trăm lần.

Mắt hắn đỏ như máu nhìn hai tên đồng bọn, nói với giọng vô cùng ác độc:

“ Chúng mày có biết là đang làm chuyện gì không? Có tin là ngay ngày mai tao sẽ khiến chúng mày sống không bằng chết hay không?”

Lời nói ẩn chứa sự tức giận nồng đậm, cảm giác bị phản bội này khiến cho hắn đau gấp trăm lần. Đúng thật là tai ương, tại sao hắn ngày trước lại chọn mấy tên đồng đội óc lợn này chứ.

“ Chúng em...xin lỗi” Hai tên đồng bọn run rẩy, ánh mắt thậm chí còn rơm rớm nước mắt, giống như là đang làm chuyện gì đó vô cùng tai hại.

Thế nhưng, rất nhanh hai người đã lấy lại tinh thần, nghiêm túc “hành hạ” Trần Khải An. Một bên giữ, một bên bốc cơm thừa canh cặn bỏ vào miệng.

Cảm giác cơm canh cặn trộn lẫn với máu tươi đổ vào miệng Trần Khải An khiến hắn muốn nôn mửa. Thế nhưng đương nhiên là đâu dễ làm như vậy, ngay sau khi đút cơm vào miệng, một tay của hai tên bịt chặt miệng hắn lại, khiến cho hắn chẳng thể có cách nào khác là phải nuốt xuống.

Cảnh tượng vô cùng đặc sắc, những hạt cơm rơi vãi trên sàn lại bị Trần Khải An- một tên nhà giàu oai phong lẫm liệt, ăn sạch không chút dư thừa. Nếu như truyền tin này ra bên ngoài, chắc chắn sẽ là một tin chấn động toàn bộ thành phố này.

Tuy nhiên, trong mắt Lâm Thần, tên này chẳng đáng khiến cậu phải bận tâm. Cái thứ duy nhất cậu muốn đó là dạy cho tên này biết sự quý giá của từng hạt gạo, thứ mà ngày thường chính hắn còn vứt đi.

Lời của tác giả: Cầu đề cử, ném hoa nào mọi người. Truyện free mà không thấy ai ném hoa tác thấy tủi thân hic...
Chương325: Ba của Trần Khải An

Bị mấy tên đàn em xưa kia phản bội, Trần Khải An giống như một con thú dữ, ánh mắt đỏ ngầu không hề che giấu chút sát khí nào quay sang nhìn hai tên đàn em của mình, nói với giọng vô cùng căm thù:

“ Tao nhớ mặt chúng mày! Tốt nhất đừng để sau này tao bắt gặp... Nếu không chúng mày sẽ hối hận vì những gì đã làm với tao ngày hôm nay.”

Lời nói ẩn chứa nỗi uất ức, sự không cam tâm cùng với tức giận lên đỉnh điểm được Trần Khải An nói ra, khiến cho hai tên đồng bọn không tự chủ mà rét run.

Hai tay bọn họ run rẩy muốn dừng lại, vẻ mặt lộ rõ sự bế tắc. Trong thâm tâm bọn họ đương nhiên biết, thậm chí là biết rất rõ việc làm này sẽ gây tai họa đến nhường nào.

Không có một ai ngu ngốc mà tự dồn mình vào chỗ khó cả, bọn họ cũng như vậy. Thế nhưng, thật sự tên nam sinh đang ngồi kia rất đáng sợ. Chỉ với một cước trông rất nhẹ nhàng, ấy thế mà đã khiến cho xương chân của tên đồng bọn bị gãy làm hai. Không cần nói cũng biết đây chắc chắn không phải là một người dễ trêu chọc.

Trong lúc hai người còn đang suy nghĩ, một giọng nói mang tính nửa trêu đùa nửa chất vấn đến từ Lâm Thần:

“ Hai người làm ăn có vẻ chậm chạp nhỉ?”

Một giọng nói nghe có vẻ rất đỗi bình thường nhưng lại khiến cho hai tên đồng bọn đều không tự chủ mà run rẩy kịch liệt.

Đây chính là lời cảnh cáo, nếu nhưu bọn họ cứ tiếp tục lề mề như bây giờ, chắc chắn kẻ nằm trên đất tiếp theo khả năng rất cao sẽ là bọn họ.

Mặc dù cảm thấy rất sợ hãi trước lời nói của Trần Khải An, thế nhưng dù sao bọn họ vẫn còn con đường sống. Tương lai còn dài, bọn họ không muốn mất đi một cách uất ức như thế.

Vậy là, mặc cho Trần Khải An gào thét, điên cuồng chống trả, đe dọa hai người như thế nào thì cuối cùng mọi thức ăn trên sàn đều được nhét chính xác vào cổ họng của tên đại gia này.

Lâm Thần chỉ ngồi đó, dường như cậu đang coi cảnh “bạo lực” trước mặt giống như một trò đùa. Thậm chí, trên miệng cậu còn nở một nụ cười.

Sau khoảng mười phút, toàn bộ cơm canh mà bị rơi vãi đã được nhét hét vào miệng Trần Khải An, lúc này, cậu mới đứng dậy, đi đến trước mặt Trần Khải An đang đau đớn ôm lấy mặt của mình và nói:

“ Cảm giác mày hiện tại như thế nào? Có thấy cơm ăn kiểu đó rất ngon hay không?”

Lời nói đầy vẻ châm biếm của Lâm Thần chẳng khác nào con dao đang khứa mạnh vào cái lòng kiêu hãnh của Trần Khải An. Hắn mặc dù rất đau, thế nhưng vẫn cố gắng nhìn Lâm Thần bằng ánh mắt hận thù, từng chữ từng chữ gằn giọng:

“ Tao... một ngày nào đó sẽ khiến mày hối hận vì những gì làm hôm nay.”

Vì bị gẫy mấy chiếc răng, cộng thêm bộ hàm bị lệch khiến cho tông giọng trở nên khá hài hước, Lâm Thần thậm chí không nhịn nổi mà bật cười, phất phất tay nói:

“ Được rồi được rồi! Tao không có thời gian chơi đùa với mày.”

Nói xong, Lâm Thần cũng mặc kệ tên Trần Khải An này định làm gì. Cậu từ từ đứng dậy, vỗ vỗ một chút bộ quần áo của mình, sau đó từ từ đi ra ngoài.

Trông thấy Lâm Thần chuẩn bị đi ra ngoài, ánh mắt Trần Khải An như lửa đốt nhìn chằm chằm cậu ấy. Hàm răng cắn chặt khiến cho một chiếc răng lung lay khác cũng bị rụng theo. Thế nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý, nuốt xuống chiếc răng đó giống như đang muốn nuốt trôi nỗi hận trong lòng mình.

Trần Khải An trong lòng chỉ muốn giết chết tên nam sinh trước mặt này. Kể cả hiện tại muốn hắn táng gia bại sản thì hắn cũng sẵn sàng chấp nhận. Nỗi uất hận của hắn đã ghim sâu vào đáy lòng, trở thành một chấp niệm mà hắn không bao giờ quên.

“ Mày cứ cao ngạo đi. Ông già tao sắp chiếm lấy công ty này. Tao nhất định sẽ tìm mày, cho mày chết cả trăm ngàn lần. Dùng cách tra tấn da man nhất lên người thân của mày... Để cho mày sống không bằng chết.” Trần Khải An trong lòng uất hận nghĩ.

Mặc dù nghĩ uất hận nhưng hắn cũng vô cùng hoài nghi. Bởi vì hắn ban nãy đã nhắn tin cho ba của hắn- Trần Khải Minh, thế nhưng hiện tại vẫn chưa thấy bộ dáng ba hắn đến. Thật sự quá may mắn cho tên khốn khiếp này.

Thế nhưng, ngay khi Lâm Thần chuẩn bị đi ra cửa. Một giọng nói trầm tính vô cùng lo lắng từ bên ngoài vang vọng:

“ Khải An, thằng nào dám bắt nạt con?”

Vừa dứt lời, rất nhiều thân ảnh từ bên ngoài vọt vào trong. Nhìn sơ qua có chừng hai mươi, ba mươi người, ai ai cũng mặc quân phục bảo vệ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc bao vây toàn bộ một phòng nho nhỏ này.

Lâm Thần thấy cảnh tượng này, vẻ mặt cậu vô cùng bình tĩnh, hai chân dừng lại, đứng lại quan sát.

Sau khi bao vây chặt chẽ, một tên trung niên, dáng người khô kệch với chiếc bụng bia, khuân mặt béo tròn, trên đầu chỉ có vài sợi tóc giống như hói đang cố gắng chạy thẳng vào.

Mặc dù lo lắng giống như sắp chết nhưng vì dáng người của ông ta quá to nên tốc độ có vẻ chậm. Mỗi bước chân ông ta đi đều khiến mặt đất rung nhẹ một chút, làm cho mọi người xung quanh đều có chút cạn ngôn.

Trần Khải An giống như tìm được than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, vẻ mặt có bao nhiêu uất ức, bao nhiêu thống thổ lúc này được bày ra hết. Kết hợp cùng với khuân mặt bị biến dạng lúc này, tất cả đã khiến cho mọi người từ ngoài xem vào cũng vô cùng xót thương cho chàng trai.

“ Ba...ba ơi cứu con với!!!” Trần Khải An cố gắng nói bằng giọng thảm thương nhất.

Trông thấy cảnh này, ba của hắn- tức Trần Khải Minh cũng làm ra vẻ mặt vô cùng đau khổ, thậm chí hai chân ông ấy còn không thể đứng vững mà quỵ xuống. Điều này khiến cho hai người bảo vệ phải chạy đến, từ từ dìu ông ấy đi đến chỗ con trai mình.

Trần Khải Minh hai mắt ướt lệ được dìu đến trước mặt con trai ông ta. Chứng kiến khuôn mặt con trai mình bị biến dạng, máu me be bét cùng với hàm răng không còn nguyên vẹn, thân thể hắn tức giận đến mức run rẩy, giọng nói đầy phần sát khí.

“ Là ai? Là ai đã làm cho con tao ra nông nỗi này!”

Cả phòng bị câu nói của Khải Minh trấn áp, căn phòng trở nên im ắng đến kỳ lạ. Không một ai dám nói câu gì cả, thậm chí là thở mạnh.

Riêng chỉ có Lâm Thần là trầm tư suy nghĩ, không hề để ý hai cha con họ Trần kìa.

Đúng như những gì cậu suy đoán. Tên Khải An kia đã gọi người. Mà người hắn ta gọi lại là cha của mình.

Điều này chưa phải là điều duy nhất, cái cậu quan tâm chính là việc rất nhiều bảo vệ của công ty cô ấy( Linh Nhi) lại xuất hiện ở nơi này. Phải biết, trừ lệnh cấp cao hoặc là trường hợp khẩn cấp, mọi trường hợp còn lại thì bảo vệ không được phép điều động một cách tùy tiện như vậy.

Điều này chứng tỏ là gì? Tên Trần Khải Minh này có vấn đề! Thậm chí rất có thể ông ta có liên quan tới vụ án mà cậu đang thăm dò.

Trong lúc cậu đang suy nghĩ, Trần Khải An dùng ánh mắt hận thù nhìn Lâm Thần, gằn giọng từng chữ nói với ba của hắn:

“ Ba... con thành ra như vậy tất cả là nhờ tên này. Hắn ta đánh con dã man, thậm chí bắt con ăn đồ thừa trên sàn.”

Lời nói giống như một quả bom giáng thẳng vào tai những người xem, ai ai cũng nhìn chằm chằm Lâm Thần không rời.

Vì căn phòng này toàn là con trai, thế nên đa số ánh mắt đa số là ánh mắt không ưng thuận nhìn Lâm Thần. Người thì hả hê, người thì xót thương, người thì cười trên nỗi đau người khác...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK