Mục lục
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 389

‘Trên mạng tràn lan tin cô với Bạc Minh Thành tình cũ lại cháy, thế nên Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà không thể không biết.

Thẩm Thanh Ngọc không muốn bố mẹ lo lắng, cô nghĩ ngợi rồi nói hết chuyện tối qua: “Mẹ, chỉ là hiểu lầm thôi, con có thể xử lý ổn thỏa”

Lương Thanh Hà đọc được câu này của Thẩm Thanh Ngọc, rõ ràng bà ấy thở phào nhẹ nhõm. Bà ấy cũng không muốn nhắc đến chuyện buồn của con gái: “Được, bố mẹ tin con.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn thấy tin nhắn này, mắt cô hơi nóng lên: “Cảm ơn bố mẹ”

Trả lời tin nhắn xong Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện Phó Ngọc Hải đang nhìn mình.

Cô nhướng mày: “Anh Phó chọn xong rồi à?”

“Chọn xong rồi, em xem thử có muốn gọi thêm gì không.”

Thẩm Thanh Ngọc cầm lại máy tính bảng, lúc nhìn thấy nhà hàng Phó Ngọc Hải chọn, cô không khỏi sững người.

Phó Ngọc Hải chọn một nhà hàng món Quảng Đông.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, nhất thời không phân rõ được Phó Ngọc Hải cố ý hay chỉ là trùng hợp.

Nhưng dù nói thế nào thì như vầy cũng tốt, dù sao cô cũng chẳng muốn ăn.

‘Thẩm Thanh Ngọc chọn thêm một phần cháo hải sản, sau khi bảo Phó Ngọc Hải xác nhận lại món ăn, lúc này cô mới đặt hàng.

“Đặt xong rồi.”

“Ừm”

Phó Ngọc Hải đáp một tiếng, sau đó dựa vào sô pha: “Không ngại tôi chợp mắt một lát chứ?”

“Không ngại.”

Nếu không hai người cứ ngồi thế này cũng hơi lúng túng.

Có lẽ Phó Ngọc Hải mệt †a không nói thêm nữa.

Anh ta nhắm mắt dựa vào sô pha, trông có vẻ đã ngủ say.

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn mặt anh ta, cảm thấy vui tai vui mắt, cô đưa tay chống cằm, quan sát kỹ càng.

Phó Ngọc Hải có một đôi mắt đào hoa quyến rũ, lúc mở mắt cho người ta một loại cảm giác vừa chính vừa tà. Bây giờ chợp mắt trông rất lịch thiệp anh tuấn, không hiểu sao lại có cảm giác như không vương bụi trần.

Chậc, khuôn mặt thế này, quả thực là có vốn liếng của cậu ấm nhà giàu.

Đột nhiên, Phó Ngọc Hải trên sô pha khế nhúc nhích.

‘Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn, chột dạ dời mắt đi.

Quả nhiên, ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người mà.

Nửa giờ sau, đồ đặt ở ngoài đã đến.

Thẩm Thanh Ngọc đặt túi lên bàn ăn, quay đầu nhìn Phó Ngọc Hải trên ghế sô pha.

Anh ta ngủ rất say, lúc chuông cửa vang lên cũng không thèm thức dậy.

‘Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày, nhấc chân đi tới ghế sô pha: “Cậu Phó?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK