Mục lục
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 403

Là Phó Ngọc Hải.

Cô hơi nhíu mày, cười nhạt nhìn về phía người đang ông đang đi tới: “Cậu Phó.”

“Ăn cơm chiều sao?”

“Không có.”

Phó Ngọc Hải hơi cong môi, trong đôi mắt có chút ý cười: “Ăn cùng không?”

“Được thôi.”

Vừa đúng lúc, cô cũng có vài lời muốn nói rõ với anh ta.

“Muốn ăn gì?”

“Gì cũng được.”

Phó Ngọc Hải cong cong đôi mắt đào hoa: “Tôi đây nấu cho em ăn?”

Phó Ngọc Hải cong cong đôi mắt đào hoa: “Tôi đây nấu cho em ăn?”

Nghe thấy lời anh ta nói, Thẩm Thanh Ngọc sửng sốt một lúc, nhưng ngay sau đó, Thẩm Thanh Ngọc đã phản ứng lại ngay. Cô thu lại ý cười trên mặt, né tránh lời anh ta: “Vậy ăn món Nhật đi, lâu rồi tôi không ăn.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô trong chốc lát, cũng gật đầu thuận theo lời cô: “Được.”

Hai người lên xe, giờ cao điểm tan tần, xe vừa mới đi không được bao xa đã bị chắn đường.

“Chuyện buổi tối hôm đó tôi đã tra ra rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nghiêng đầu nhìn anh ta: “Thư ký Phó cũng tra được.”

Phó Ngọc Hải nhíu mày: “Vậy xem ra chầu cơm này ăn không ngon miệng rồi: Thẩm Thanh Ngọc không nói tiếp, cô chỉ cười cười, sau đó quay đầu đi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Khoang xe lại trở nên yên tĩnh, hai người cũng không nói nữa, tiếp đó im lặng cả quãng đường.

Tuy nhiên, khi cả hai tới nhà hàng thì Phó Ngọc Hải như đã quên mất cuộc nói chuyện trong xe giữa hai người ban nãy.

Thẩm Thanh Ngọc vừa bước đến trước bàn, anh ta cũng đã ga lăng kéo ghế ra trước. Thấy cô ngồi xuống rồi, anh ta lại đưa thực đơn cho cô đầu tiên: “Xem thử, muốn ăn gì”

Phó Ngọc Hải đã khôi phục ý cười trên mặt thường ngày, như thể khoảnh khắc tẻ ngắt trên xe ban nấy chỉ là ảo giác của Thẩm Thanh Ngọc.

‘Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn anh ta một cái, cũng thức thời không nhắc đến “Chuyện quan trọng” ngay lúc này.

Bữa cơm này cả hai người đều ngầm tránh chủ đề trọng †âm nên bữa ăn vẫn khá ổn.

Món Nhật không tồi. Nguyên liệu nấu ăn cực kỳ tươi mới, sushi được làm rất sạch sẽ, Thẩm Thanh Ngọc rất hài lòng.

Tuy nhiên, tỷ lệ quán ăn mà Phó Ngọc Hải đề cử không ngon có thể nói là thấp hơn cơ hội trúng giải nhất của giải bóng đá.

Thẩm Thanh Ngọc lấy giấy ăn, vừa không nhanh không chậm lau vết dầu trên khoé miệng, vừa ngãm nghĩ lời định nói.

Thật ra trước khi tới đây cô đã nghĩ xong lời dạo đầu rồi, nhưng dù sao cũng cắn người miệng mềm, bây giờ nói ra thì Thẩm Thanh Ngọc có chút khó xử.

Khó trách người trong nước thích nói chuyện hợp tác trên bàn cơm. Thật đúng là mọi việc đều có vài đường sống.

Có điều từ trước đến này Thẩm Thanh Ngọc không phải người thích nói chuyện lôi thôi, chuyện cô đã quyết thì không có mấy người có thể kéo cô lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK