Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1351

‘Vương Kỳ luôn cố gắng che giấu bệnh tình của mình, đến bây giờ anh ta vẫn chưa biết rằng cô ấy đã khỏe từ lâu.

“Nhưng mà chú, chú có đi cùng mọi người không?” Vương Niệm Đơn hít mũi, hỏi.

“Chú..” La Đức Tín liếc nhìn Vương Kỳ, nén cơn đau trả lời: “Chú còn phải làm việc, phải dẫn mấy chú bác trong thôn đi ăn trái cây nữa!

Nhưng chú hứa với con là chú sẽ luôn ở đây chờ Niệm Đơn trở về, được không nào?”

Vương Niệm Đơn nhìn anh ta một lát rồi chạy tới trước mặt Vương Kỳ, ngẩng đầu lên hỏi: “Mẹ ơi, có thật là chúng ta phải đi theo ông ngoại không? Vậy khi nào chúng ta quay về?”

Nhìn gương mặt non nớt của con gái, lại nhìn La Đức Tín đang cố nén bi thương.

Vương Kỳ cắn môi, ngước nhìn quản gia Vương: “Con có lời muốn nói với bố!”

Sau khi nói xong, cô ấy dẫn quản gia Vương và con gái đi vào phòng và đóng cửa lại.

Mẹ con La Đức Tín liếc nhìn nhau, họ biết lần này Vương Kỳ thật sự muốn rời đi.

“Đức Tín à, tổng giám đốc Lục đã tới thì con mang bọn họ lên núi đi!

Mẹ sẽ ngồi chờ một lát rồi phụ dọn đồ giúp Vương Kỳ và Niệm Đơn” Mẹ La sợ con trai đau lòng nên tìm lý do đuổi khéo.

“Con ổn mà mẹ, con sẽ ở đây để tự tiễn mẹ con hai người họ” La Đức Tín cố đè nén cảm xúc lưu luyến và đau buồn trong lòng.

Thật ra anh ta đã biết trước kết quả. Nhưng chính bản thân anh ta không thể kiểm soát trái tim mà yêu cô ấy điên cuồng.

Vừa mới bắt đầu, anh ta ân cần chăm sóc hai mẹ con là vì hổ thẹn.

Muốn đền bù cho sự mất kiểm soát đã từng làm với Vương Kỳ.

Tuy vậy, thời gian dần trôi qua, anh ta càng ngày càng thích cuộc.

sống bận rộn, phong phú và nhộn nhịp như thế.

Mỗi ngày trở về, mặc kệ có mệt cỡ nào thì chỉ cần nhìn một lớn một nhỏ ở trong sân là anh ta đã cảm thấy ấm lòng, tất cả mỏi mệt đều biến mất.

Trông thấy tình hình như vậy, hai vợ chồng Lục Khải Vũ liếc nhìn lẫn nhau.

“Chồng à, chúng ta nên ra ngoài chời”

Nói xong, Mạc Hân Hy ngước nhìn bầu trời cao, đã sắp chạng vạng tối, có lẽ đợi sau khi quản gia Vương và Vương Kỳ nói chuyện xong là sẽ dẫn Niệm Đơn rời đi.

Bên trong sân nhà họ La, bời vì mẹ con Vương Kỳ muốn đi nên không khí có chút áp lực.

Mẹ con La Đức Tín kéo cánh tay nhỏ của Vương Niệm Đơn, vẻ mặt vô cùng luyến tiếc. Còn nhỏ giọng nói gì đó.

Lục Khải Vũ gật đầu nói: “Được chúng tôi ra ngoài chờ!”

Có người ngoài ở đây, có lẽ mẹ con La Đức Tín sẽ cảm thấy có chút xấu hổ.

Hai vợ chồng La Đức Tín đi vào nhà. Lúc này, mặt trời đã lặn dần, màn đêm cũng lặng lẽ buông xuống.

Bọn họ nhìn thấy một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ đi từ xa tới, chậm rãi tới gần.

Bởi vì có chút xa, bọn họ không nhìn rõ dáng vẻ của người phụ nữ và hai đứa trẻ như thế nào.

Chỉ nghe thấy người phụ nữ có vẻ như đang thấp giọng trách mắng bé gái có vóc dáng thấp bé.

“Người thì bé mà không ngờ ăn cũng không ít đâu!” Khi nói lời này, người phụ nữ trực tiếp xoay người, giành lấy nửa cây giăm bông còn chưa kịp ăn xong của bé gái.

“Đừng có ăn nữa, cái này cho chị con. Con bé như vậy còn ăn nhiều thế làm gì?

Sau đó, nữ nhân quay người lại, nhìn thấy vợ chồng Lục Khải Vũ.

Có lẽ vừa rồi cô ta tưởng ở đây không có người nên mới hung ác dữ dẫn như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK