Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 912: Cho mợ mượn vai con

Cô ấy sẽ nhanh chóng đến ba mươi tuổi, hơn nữa còn lớn hớn Khúc Lăng Cường hẳn một tuổi.

Mà cô gái Đào Lệ Mẫn kia, vẫn luôn trẻ trung, xinh đẹp, có tài hoa, lại là nhà thiết kế quốc tế. Cũng là trưởng phòng thiết kế của công ty trang trí nội thất Nguyệt Tú dưới trướng của tập đoàn nhà họ Lục.

Hoàng Ánh Tuyết cô thì sao! Không có gì cả, chỉ là một cô giáo viên tiểu học phổ thông mà thôi.

Vì vậy, chuyện cô ấy yêu Khúc Lăng Cường yêu cũng chỉ có thể giấu kỹ vĩnh viễn thôi.

Từ đó về sau, lấy danh nghĩa bạn bè bình thường để chúc phúc cho anh ta.

Sau đó, lại từ từ quên đi anh ta, vì bố mẹ của cô mà đi bắt đầu một cuộc sống mới.

“Mợ, nếu như mợ khổ sở muốn khóc, con có thể cho mơ mượn bả vai của con.”

Mạc Vũ Lý nhìn chằm chäm vào Hoàng Ánh Tuyết một lúc lâu, cậu bé cũng nhìn thấu sự khổ sở ở bên trong nội tâm của cô ấy, vỗ vỗ bả vai bé nhỏ của mình, giống như là một người đàn ông nhỏ mạnh mẽ.

“Mợ, mợ yên tâm, mợ thiện lương, dịu dàng, xinh đẹp như vậy. Khúc Lăng Cường chính là một người đàn ông cặn bã lại còn mù lòa, cũng không đáng để mợ phải khổ sở. Về sau, khẳng định sẽ có một người đàn ông giẫm bảy tầng đám mây, toàn tâm toàn ý yêu mợ xuất hiện”

“Anh ta sẽ mợ nâng ở trong lòng bàn tay, bao dung mợ, che chở cho.

mợ, khiến cho mợ trở thành một người phụ nữ hạnh phúc nhất ở trên thế giới này”

Cậu bé ngẩng đầu lên, cặp mắt đào hoa sáng long lanh, tràn đây chân thành tha thiết tình cảm.

Hoàng Ánh Tuyết là một trong số ít những người đã đối xử tốt với cậu bé, bao dung, bảo vệ cậu bé ở trên thế giới.

Cậu bé cũng không muốn nhìn thấy người mợ tốt bụng như vậy lại bị thương tâm, khổ sở.

Mặc dù cậu bé vẫn còn nhỏtuổi, vậy mà có thể nói ra mấy câu nói như vậy, trêu cho Hoàng Ánh Tuyết có chút dở khóc dở cười.

“Con đó, vẫn còn nhỏ tuổi, làm sao lại biết tất cả mọi chuyện như vậy!” Cô ấy vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Mạc Vũ Lý.

Mạc Vũ Lý không cao hứng lùi về phía sau mấy bước : “Mợ, buổi sáng con cũng không dễ dàng gì mới làm được một kiểu tóc đẹp như.

Mợ đừng làm rối tóc của con”

Chỉ là, cậu bé chỉ lo lui về phía sau, nhưng không có nhìn thấy, cách đó không xa đột nhiên có một đứa bé chạy đến, hai người cứ như vậy mà đụng vào nhau.

“Thật sự xin lỗi cậu, vừa rồi tôi mới sốt ruột đi đến nhà vệ sinh”

Lúc nói chuyện, cậu ngẩng đầu nhìn đến gương mặt của Mạc Vũ Lý.

“AI Cậu, cậu, gương mặt này của cậu thật giống như một minh tinh!”

Mạc Vũ Lý đắc ý sửa sang lại bộ quần áo của mình một chút, sau đó ngẩng đầu lên: “Cậu có phải muốn nói gương mặt của tôi giống với minh tỉnh nhỏ hồ ly tỉnh Mạc Vũ Lý nổi tiếng khắp toàn cầu có phải hay không?

Tử Tín nhanh chóng nói: “Đúng, đúng vậy chính hồ ly tinh Mạc Vũ Lý.

Cậu ấy chính là thần tượng của em trai tôi.”

“Thần tượng của em trai cậu sao? Vậy thì cậu cảm thấy cậu ấy như thế nào?” Trong lòng Mạc Vũ Lý có một chút đắc ý.

Không ngờ răng cậu lại có nhiều fan như vậy, ở trên yến hội tùy tiện kéo ra một người cũng đều biết cậu, thích cậu.

Chỉ là niềm tự hào nhỏ nhoi của cậu cũng không kéo dài được một phút đã bị cậu bé phía đối diện cho trực tiếp dội cho một chậu nước lạnh.

“Tôi không thích cậu ấy, cậu ấy quá ồn ào. Có chút dáng vẻ kệch cỡm, chỉ mới có bảy tuổi, ai cũng không có phiền não. Không đáng để toàn thế giới đều biết đến! Còn có vũ đạo của cậu ấy cũng không đặc sắc, quá lộn xộn. Tôi không thích cậu ấy chút nào” Tử Tín nói rất đúng về quan điểm điểm của cậu ấy với hồ ly tinh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK