Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1422

 

Nói xong thì cô ta nhìn về phía trưởng thôn: “Chú Diệp, đây là việc nhà của chúng tôi, chú đừng có mà nhúng tay vào.”

 

“Cô..” Trưởng thôn vừa muốn mở miệng nói chuyện thì liền nghe thấy tiếng xe cảnh sát vang lên từ xa.

 

Rất nhanh xe cảnh sát đã đi đến trước mặt của bọn họ.

 

Bởi vì đường cái từ trên thị trấn đến La Trại Câu cũng đã được sửa sang lại cho nên sau khi báo động thì chỉ cần hơn mười phút thì cảnh sát cũng đã đến nơi.

 

Sau khi cảnh sát xuống xe thì lập tức đi tới, trưởng thôn nhanh chóng chạy đến nghênh đón: “Đồng chí cảnh sát, tôi là trưởng thôn của La Trại Câu.”

 

Cảnh sát gật đầu nhẹ một cái, sau đó lấy ra giấy chứng nhận cảnh sát của mình, sau đó hỏi: “Ai là Tôn Mỹ Dao?”

 

Tôn Mỹ Dao nhìn thấy cảnh sát thì bị dọa sợ núp ở sau lưng của Mã Tư Khiết.

 

Mã Tư Khiết nhanh chóng bảo vệ con gái của mình: “Đồng chí cảnh sát, đây là các anh đã hiểu lầm rồi, không ai trong chúng tôi báo cảnh sát cải”

 

Khi mà trưởng thôn vừa mới bảo là sẽ báo cảnh sát thì Mã Lệ đã nhanh chóng đoạt được điện thoại của ông ta, vậy thì đây là có chuyện gì? Ai đã báo cảnh sát? Là La Đức Tín sao?

 

Ngay vào thời điểm mà tất cả mọi người đều không rõ chuyện gì xảy ra thì ở phía sau của bọn họ vang lên giọng nói lạnh lùng của Lục Khải Vũ: “Là tôi đã báo cảnh sát!”

 

Nếu nói chính xác thì chính là con trai của anh – Lục Tấn Khang buộc anh phải báo cảnh sát.

 

Ông chủ lớn? Mọi người dân trong thôn đang vây xem khi nhìn thấy Lục Khải Vũ thì đều cảm thấy bất ngờ.

 

Xem ra là vào lúc này ông chủ lớn đã thực sự tức giận rồi!

 

Lục Khải Vũ cùng với vợ con của anh, một đám người cùng nhau bình tĩnh đi đến trước mặt của cảnh sát.

 

Lúc này Diệp Bảo Châu cũng đã thay một bộ quần áo khác, là một bộ áo liền váy màu hồng nhạt thời trang mùa xuân, chiếc váy có chút rộng, làn váy dài đến mắt cá chân, cùng với chiếc quần tất trẻ em có màu xám, chân đi một đôi giày thể thao màu trắng nhỏ.

 

Mạc Hân Hy vừa tắm rửa lại cho cô bé ở khách sạn, sau đó còn sấy tóc cho cô bé, còn kẹp cho cô bé một chiếc kẹp tóc đẹp đẽ, lúc này cô bé rất xinh đẹp như một viên ngọc, hết sức nhu nhuận đáng yêu.

 

Lúc này Lục Tấn Khang cũng thay một bộ quần áo khác, một chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng cùng với chiếc quần jean màu xanh da trời và một đôi giày thể thao màu trắng.

 

Lúc này cậu bé đang cầm hai tay của Diệp Bảo Châu, hai đứa bé cùng đứng ở một chỗ liền khiến người ta cảm thấy như một bức tranh đẹp.

 

Trong đôi mắt của Tôn Mỹ Dao tràn ngập sự ghen ghét, giống như muốn căn nuốt Diệp Bảo Châu.

 

Lục Khải Vũ đi tới trước mặt cảnh sát, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Tôn Mỹ Dao: “Cô bé này có ý đẩy em gái của mình xuống sông, nếu như không phải nhờ chúng tôi cứu được thì em gái của cô bé đã trở thành một thi thể. Dựa theo pháp luật thì tội này của cô bé đã được coi là mưu sát, loại hành vi này của cô bé cần phải vào trại giáo dưỡng ít nhất là một đến hai năm có phải không?”

 

Mã Tư Khiết nghe Lục Khải Vũ nói xong, nhất thời lo lắng ôm lấy con gái: “Con gái tôi không có giết người, chẳng phải Diệp Bảo Châu vẫn ổn đó sao? Tại sao phải đến trung tâm cải tạo trẻ vị thành niên, chúng tôi không đi trung tâm cải tạo trẻ vị thành niên đâu.”

 

Mạc Hân Hy bước lên một bước: “Có cố ý giết người hay không đâu phải do cô quyết định”

 

“Các người nói con gái của tôi cố ý đẩy Diệp Bảo Châu, chứng cứ đâu? Các người có bằng chứng không? Nếu không có bằng chứng thì bất kì ai cũng đừng mong bắt được con gái tôi”

 

Vì con gái, hiện giờ Mã Tư Khiết bất chấp tất cả.

 

Đi trung tâm cải tạo trẻ vị thành niên thì cuộc đời này của Mỹ Dao coi như kết thúc rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK