Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 44: Bẽ mặt

Lục Khải Dã vội vàng tránh sang một bên: “Tổng giám đốc Lam, cô nói đi! Từ lúc nào cô bắt đầu để ý đến tôi.” Khi nói xong, anh ta còn nhìn cô đầy trìu mến.

Mạc Hân Hy lườm anh ta một cái: “Cậu hai, cậu đừng hiểu lầm. Tôi không có bất kỳ hứng thú nào với cậu.

“Không có hứng thú gì chứ! Khi nãy ở cửa tôi đều nghe thấy hết rồi, cô nói tôi là người tốt, không muốn từ bỏ tôi” Lục Khải Dã tiến lên một bước, ép cô đến góc tường, giọng điệu dịu dàng có thể vắt ra nước: “Tổng giám đốc Lam, không có gì phải xấu hổ khi thích tôi cả. Tôi vẫn luôn hâm mộ những người phụ nữ tài năng như côi”

Dứt lời, anh ta vén một sợi tóc của Mạc Hân Hy lên, khẽ ngửi.

Toàn thân Mạc Hân Hy lập tức khó chịu, đẩy anh ta ra: “Cậu hai, cậu thật sự đã hiểu nhầm rồi”

“Xưa nay Lam Hiểu tôi không bao giờ muốn mắc nợ người khác. Ba năm trước ở cửa hàng đồ ngọt tại Mỹ, cậu từng giải vây giúp tôi, tôi vẫn luôn muốn nói cảm ơn với cậu, nhưng lại không có cơ hội đến gân cậu.”

“À! Vậy là cô đã yêu tôi kể từ lúc đó ư?” Gương mặt Lục Khải Dã đầy say mê bản thân.

Mạc Hân Hy bất đắc dĩ thở dài: “Cậu hai, cậu có thể đừng tự mình yêu mình như vậy không, nghe tôi nói hết đã”

“Cô nói đi” Lục Khải Dã vẫn mang theo một bộ dạng dịu dàng, thâm tình.

Mạc Hân Hy hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc: “Là như thế này, khi tôi không có cảm hứng thiết kế, hoặc khi cảm thấy mệt mỏi, tôi sẽ dùng bánh ngọt để điều hòa bản thân, cho mình một kỳ nghỉ, đồng thời tự trải nghiệm một cuộc sống khác. Tôi đến nhà mọi người chỉ đơn thuần là muốn nói một tiếng cảm ơn với cậu mà thôi, tuyệt đối không có bất kỳ ý nghĩ gì khác.”

Nhìn nét mặt nghiêm túc của cô không hề giống như đang nói dối, Lục Khải Dã hơi mờ mịt: “Nhưng mà khi nãy cô và mẹ tôi rõ ràng không nói như vậy.

“Có lẽ cậu nghe nhầm đấy, tôi rất thích trẻ con, bởi vì chúng rất ngây thơ hôn nhiên, đơn thuần mà thẳng thăng, có thể kích thích sức tưởng tượng và cảm hứng vô tận của con người.”

“Ý của cô là, cô đến nhà họ Lục bởi vì thích Mộc Lam? Mộc Lam có thể mang đến cảm hứng sáng tác cho cô?” Lục Khải Dã có phần không thể tiếp nhận.

“Đúng vậy, bất kể nói thế nào, chuyện năm đó tôi vẫn muốn cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu đã giải vây giúp tôi.’ Gương mặt Lục Khải Dã tràn đây thất bại, anh gãi đầu một cái: “Việc nhỏ thôi, tôi cũng quên rồi.”

Mạc Hân Hy không để ý đến anh ta nữa, xoay người lấy một cái dĩa trong tủ ra.

Lục Khải Dã cảm thấy mất mặt, quay người chuẩn bị ra ngoài.

Nhìn anh ta cuối cùng cũng chịu đi, trong lòng Mạc Hân Hy thầm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu bày bánh ngọt ta dĩa.

Chỉ là không ngờ đến, Lục Khải Dã vừa mới cất bước lại đột nhiên kêu lên: “Anh, sao anh lại ở đây, làm em giật cả mình!”

Trong phòng bếp, tay Mạc Hân Hy khẽ run một cái, bánh gatô rơi ngay tại chỗ.

Khi cô vừa khom lưng xuống nhặt bánh, Mộc Lam chạy đến: “Cô Hân Hy ơi, bánh ngọt đã xong chưa ạ?”

“Được rồi. Cô đã bày ra cho mấy đứa rồi, mau gọi Tư Nhã đến nếm thử.”

Ở cổng, Lục Khải Vũ đột nhiên cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt, nhìn đứa em trai cũng thuận mắt hơn rất nhiều: “Mộc Lam với Tư Nhã làm bánh gato, người làm cậu như em có muốn nếm thử hay không?”

Lục Khải Dã vừa mới làm trò cười trước mặt Mạc Hân Hy, hiện tại hận không thể nhanh chóng rời khỏi nhà họ Lục, nơi nào còn tâm trạng ăn bánh ngọt: “Em còn có việc, anh cùng ăn với bọn họ đi!”

Nói xong, anh ta mau mau rời khỏi chỗ này, nghĩ tới việc cậu hai nhà họ Lục là anh ta phong lưu đa tình nhiều năm như vậy, chưa bao giờ bị mất mặt đến thế! Chắc chắn là hôm nay bản thân chưa coi ngày đã bước chân ra khỏi cửa, nên mới nảy sinh trò cười như thế trước mặt Lam Hiểu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK