Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 822: Trái ý

Bố Lục không ngờ anh ta lại đột nhiên làm trái ý mình, sắc mặt tái nhợt tức giận chỉ vào anh ta, cánh tay run rẩy: “Con, bố không nói được con nữa rồi đúng không?”

Lục Khải Dã nhìn chằm chằm vào ba Lục, vẻ mặt kiên quyết: “Bố, bố cứ chờ xem, con nhất định sẽ ký được với Mạc Vũ Lý. Con Lục Khải Dã nói được làm được”

Nói xong, anh ta nắm lấy tay Lưu Cửu Nhạ rồi quay đầu rời đi.

Lưu Cửu Nhạ nhìn lại mọi người bằng ánh mắt kinh ngạc, có chút xấu hổ theo anh ta ra khỏi cửa.

Lục Khải Vũ vội vàng đuổi theo ra ngoài.

“Khải Dã”

Lục Khải Dã liếc nhìn anh trai của mình: “Nếu anh muốn dạy dỗ em thì không cần đâu. Anh cũng biết đấy, từ nhỏ đến giờ ba luôn như vậy, ông ấy luôn chèn ép em. Cho dù em có cố gắng đạt được thành tích, ông ấy cũng không bao giờ khen em. Ông ấy luôn nói, con nhà người ta thi giỏi hơn em, anh trai em lúc đó luôn đứng số một trong trường. Ông ấy chưa bao giờ tự hào về em. Chỉ có anh, đạt được thành tích nhỏ như vậy thôi, râu đã vểnh lên đến tận trời rồi!”

Tối nay Lục Khải Dã đã phát cáu, tất cả những chuyện thời thơ ấu của mình đều nói ra.

Lục Khải Vũ nhìn anh, nghe anh ta than thở hết lời rồi mới lên tiếng, “Em nói xong chưa?”

“Xong rồi, chúng em phải đi đây” Lục Khải Dã cúi đầu.

Lục Khải Vũ vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Em ấy à, lớn như vậy rồi, sao lại còn giống một đứa trẻ thế”

Nói xong, anh liếc nhìn Lưu Cửu Nhạ: “Cửu Nha, anh bảo tài xế đưa em về trước, anh có chuyện muốn nói với Khải Dã”

Lưu Cửu Nhạ nhanh chóng nói: “Được ạ, được ạ”

Lục Khải Dã ôm eo Lưu Cửu Nhạ, nhìn về phía anh trai: “Có chuyện gì thế, nếu như anh bảo em đi xin lỗi bố thì anh không cần nói nữa đâu. Em sẽ không đi.”

Lục Khải Vũ trừng mắt nhìn anh ta, cố nén lửa giận trong lòng: “Không phải bảo em đi xin lỗi bố, nhưng có chuyện cần bàn với eml”

“Có chuyện gì vậy?” Lục Khải Dã hỏi.

“Em đi cùng anh đến một nơi, đến đó rồi em sẽ biết thôi.”

Lục Khải Vũ cố ý thừa nước đục thả câu.

Lúc này, thang máy vừa đi tới. Ba người cùng nhau lên lầu một.

Tài xế Mãnh đã chở Lưu Cửu Nhạ về, Lục Khải Vũ chở Lục Khải Dã đến trước một quán ăn ở khúc giữa sông Bạch Thủy.

“Anh, anh đưa em đến đây làm gì?” Sau khi hai người xuống xe, Lục Khải Dã khó hiểu hỏi.

“Ăn cơm, anh bận cả ngày, đến bây giờ còn chưa ăn đâu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK