Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1362

“Hơn nữa, anh còn bắt gặp, anh ta lén bỏ. khoai lang nướng, bánh mì nướng, bánh mì sandwich, sữa chua vào ngăn kéo của mợ anh! Chú em so với chủ nhiệm Vương, quá kém rồi Lục Tấn khang nhìn chằm chằm cậu, dường như đột nhiên phát hiện ra cái gì: “Anh hai, anh nói giúp chủ nhiệm Vương như vậy, có phải là anh đã ăn hết những đồ ngon kia rồi không?”

Đột nhiên bị người khác vạch trần bí mật nhỏ, Lục Vũ Lý sửng sốt trong chốc lát, trên mặt nhanh chóng lấm tấm ửng hồng.

“Anh, bởi vì mợ không ăn, anh cảm thấy vứt đi cũng tiếc, cho nên mới có lòng tốt ăn hộ mà thôi!” Cậu bé có chút xấu hổ giải thích.

Lục Vũ Tuấn lúc này mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, giọng nói có chút bất mãn: “Anh hai, chẳng trách vừa rồi anh lại nói chú của em bị loại, hóa ra là anh đã ăn đồ của chủ nhiệm Vương!”

“Tam Bảo, anh hai của em không phải loại người như vậy, là chú của em không biết tự mình tranh giành!”

Mấy đứa đang nhỏ giọng ồn ào, Đại Bảo Lục Minh Húc đang mày mò máy tính, đột nhiên nói: “Đừng làm ồn nữa, mấy đứa mau đến xem trong máy tính của cô giáo Hoàng có cái gì này?”

Mấy đứa nhỏ nghiêng người qua.

Trong máy tính của Hoàng Ánh Tuyết, ngoài một số tác phẩm do cô ấy viết, còn lưu một bức ảnh.

Đó là một bóng lưng đang đi trên con đường nhựa.

Mùa của bức ảnh có lẽ là mùa thu, người đàn ông mặc chiếc áo khoác màu nâu với dáng vẻ cô đơn.

Phía dưới bức ảnh có dòng chữ: “Nắm lấy tay và cùng nhau đi tới già, chỉ là mơ mộng viển vông của em thôi! Quãng đời còn lại, mong anh đừng xuất hiện trong cuộc sống của em”

Lục Vũ Tuấn chỉ vào bóng lưng trên bức ảnh, kinh ngạc kêu lên: “Chú của eml”

Lục Minh Húc chỉ tay vào dòng chữ phía dưới bức ảnh, nói: “Vậy.

dòng chữ này có nghĩa là gì?”

Lục Vũ Lý nhìn một lát, đưa ra kết luận: “Anh xem thời gian trên đó là hai năm trước, có lẽ hai năm trước chú của Tam Bảo đã làm mợ của em tổn thương”

Lục Tấn Khang gật đầu: “Em vừa mới lên mạng tra xem, ý nghĩa của câu này có lẽ là cô giáo Hoàng đã từng muốn cùng chú của Tam Bảo kết hôn, nhưng bị từ chối, Cuối cùng cô giáo Hoàng hy vọng cả đời này không gặp chú của Tam Bảo nữa”

Tình cảm giữa những người lớn thật sự rất phức tạp, nghe xong lời của Lục Tấn Khang, mấy bé Bảo không khỏi cau mày.

“Như vậy làm làm sao đây?” Lục Vũ Tuấn rất khổ não.

Lục Minh Húc võ vai của cậu bé an ủi: “Tam Bảo, đừng buồn, sau này chú của em chắc chắn sẽ tìm cho em một người mợ tốt hơn”

Lục Tấn Khang cũng khuyên nhủ: “Đúng vậy, Tam Bảo, chuyện tình cảm giữa người lớn bọn họ, lũ trẻ con chúng ta không thể hiểu được.Anh không cần phải buồn phiền”

Lục Vũ Lý cũng nói: “Tam Bảo, hạnh phúc của mỗi người đều dựa vào sự nỗ lực theo đuổi của bọn họ. Chú của em là người lớn, hơn nữa còn là giám đốc của công ty thời trang Nguyệt Tú. Hoàn thành công việc xuất sắc như vậy, anh nghĩ chú ấy nhất định cũng xử lý tốt chuyện tình cảm của bản thân” Những câu nói này của Lục Vũ Lý thật sự rất dối lòng.

Khúc Lăng Cường, người này trong chuyện tình cảm rất lề mà, lại vẫn luôn bị động, bức ảnh vừa rồi trong máy tính của mợ đã nói rõ tất cả.

Tuy nhiên, lời của cậu bé vừa rơi xuống, điện thoại của Lục Vũ Tuấn đột nhiên nhận một tin nhắn.

Cậu bé cầm điện thoại lên xem, là của Khúc Lăng Cường gửi tới.

“Vũ Tuấn, cảm ơn cháu, hãy gửi địa điểm của rạp chiếu phim mà cô giáo Hoàng đi xem cho chú. Ngày mai chú sẽ dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK