Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1372

 

So với sự vất vả và lo lắng của hai vợ chồng nhà họ Lục thíi mấy bé gấu nhà họ ở trường vẫn cực kỳ vui vẻ.

 

Trong giờ nghỉ giữa khóa của tiết học cuối cùng, mấy đứa bé trai ngồi chụm lại một chỗ với nhau.

 

Lục Minh Húc hỏi bọn em trai: “Chúng ta có thể lén đi đến rạp chiếu phim Oscar để nhìn xem cô Lâm cuối cùng sẽ lựa chọn ai hay không?

 

Mấy tên nhóc còn lại dường như là gật đầu cùng một lúc.

 

Chỉ là, sau khi Lục Vũ Tuấn gật đầu thì có chút lo lắng: “Các anh nói, nếu như cô giáo Hoàng thật sự từ chối chú của em, vậy thì em cần phải an ủi như thế nào mới làm cho cậu em vui lên một chút”

 

Lục Tấn Khang có chút không hiểu: “Anh ba, tại sao anh lại không có tự tin với cậu của anh vậy hả? Nói không chừng cuối cùng người mà cô giáo Hoàng chọn lại chính là cậu của anh đấy!”

 

Lục Vũ Lý thở dài: “Anh thấy khả năng không lớn đâu, vừa rồi khi ở cầu thanh ấy, anh nhìn thấy chủ nhiệm Vương chủ nhiệm không biết lại cùng mợ của anh nói cái gì đó, mà mợ ấy lại cười rất vui vẻ!”

 

Mấy tên nhóc còn lại trong nhóm đều sững sờ.

 

Lục Tấn Khang hơi nhìn lên cầu thanh một chút: “Thật Sao? Tại em lại không thấy?”

 

Lục Tử Bách chạy chậm qua, đưa đầu cũng bốn phía nhìn một chút: “Anh hai, căn bản là không có ai. Anh đang gạt bọn em có phải không?”

 

Lục Vũ Lý im lặng lắc đầu: “Mấy đứa ngốc này! Đây là trường học, bọn họ cùng lắm thì cũng chỉ là nói mấy câu mà thôi, chẳng lẽ lại các em còn tưởng rằng, bọn họ sẽ hẹn hò ở khúc quanh hành lang hay sao?”

 

“Haiz! Chú của em thật đáng thương!” khi nghe thấy cô Lâm cười với thầy chủ nhiệm Vương, Lục Tấn Khang cũng không ôm hy vọng gì với ông cậu Khúc Lăng Cường của mình nữa, nhóc phảng phất như thấy được dáng vẻ suy sụp khi cậu bị từ chối.

 

Lục Minh Húc võ võ bả vai Lục Tấn Khang : “Tam bảo, em đừng quá buồn. Đợi lát nữa khi ra về chúng ta sẽ mua đồ ăn ngon cho chú của em, an ủi chú ấy một phen là được rồi”

 

Lục Tử Bách chớp chớp đôi mắt sáng long lanh hỏi: “Anh ba, chú của anh thích ăn cái gì? Chỗ này của em còn có chút tiền tiêu vặt, chờ một lát nữa bọn mình đi siêu thị mua rồi xách qua cho cậu ấy”

 

Nói xong, nhóc không chút do dự móc ra vài trăm trong túi.

 

Mấy cậu nhóc khác cũng suy nghĩ rồi, cũng mau chóng móc ra tiền tiêu vặt từ trong túi.

 

Lục Tấn Khang có chút ngượng ngùng: “Anh cả, mấy người các anh mau cất tiền vào, tiền tiêu vặt của em cũng đủ rồi”

 

Lúc này, tiếng chuông của tiết cuối cùng reo lên, mấy tên nhóc.

 

nhanh chóng chạy về phía phòng học.

 

Thật là trùng hợp, Lục Vũ Lý bởi vì chạy quá nhanh, vừa vặn va vào.

 

Bạch Ức Chi đang từ một hướng khác chạy vào hòng học.

 

Mắt kính điều chỉnh thị lực của Bạch Ức Chỉ rơi trên mặt đất, Lục Vũ Lý thì không kịp dừng lại nên đã giãm lên nó một cước.

 

Bạch Ức Chi nhìn thấy kính mắt bị giãm hư, thở phì phò dùng tay chỉ vào nhóc: “Lục Vũ Lý, cậu, cậu cố ý đúng hay không? Chạy nhanh như vậy làm gì, vội vã đi đầu thai à!”

 

Từ khi Lục Vũ Lý từ chối ngồi cùng bàn với Bạch Ức Chi, còn chế giễu cô bé dáng dấp xấu xí thì Bạch Ức Chỉ liền coi nó như kẻ thù.

 

Lục Vũ Lý tự biết mình đuối lý, đi tới muốn xin lỗi, thế nhưng mà vừa nghe đến khẩu khí của đối phương như thế thì cũng nóng giận lên: “Tôi chạy nhanh? Còn cậu, một đứa con gái hấp ta hấp tấp, cậu mới là vội vã đi đầu thai ấy! Không phải chỉ là làm hư một cái kính thôi sao? Tôi bồi thường cho cậu là được.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK