Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 330: Tự làm tự chịu

“Chúng ta đều là phụ nữ, tại sao cô lại muốn hãm hại tôi như thế!” Với những lời chỉ trích, lên án đẫm lệ, kỹ năng diễn xuất của Diệp Lan Chị lúc này có thể được đề cử các giải thưởng lớn trong nước rồi .

Lưu Tuyết tức giận nhìn cô ta chằm chằm: “Cô quên cô đã cầu xin tôi à? Cô nói chồng cô phản bội cô, cô rất đáng thương, bây giờ đứa nhỏ gặp xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì chồng cô nhất định sẽ ly hôn với cô, nên tôi mới giúp.

Nói xong, cô ta lại nhìn về phía cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, nếu anh không tin, tôi có thể đến gặp bác sĩ để lấy báo cáo xét nghiệm máu. Trong máu của cô ta vẫn còn thuốc phá thai.

Lục Khải Dã tiến đến chỗ Diệp Lan Chi, nhìn chằm chằm vào cô ta như thể anh ta có thể bóp chết cô ta bất cứ lúc nào: “Diệp Lan Chi, bằng chứng chất cao như núi rồi cô còn muốn nói gì nữa!”

Giờ thì Diệp Lan Chi đã biết mình nói gì cũng vô ích, cô ta đưa tay định giữ lấy Lục Khải Dã nhưng lại bị anh ta vô tình hất tay ra.

Trên mặt cô ta hiện lên một nụ cười gượng gạo: “Khải Dã, dù anh nghĩ gì, em cũng yêu anh thật lòng! Em làm tất cả những chuyện này đều là vì anh!”

Lục Khải Dã nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy chán ghét, lùi lại một bước, giọng nói lạnh lùng không hề có chút cảm xúc: “Diệp Lan Chi, tôi và cô dừng tại đây đi”

Sau đó, anh ta kiên quyết xoay người và bước ra khỏi phường.

Diệp Lan Chi khóc khản cả giọng ở phía sau anh ta: “Khải Dã, Khải Dã, em rất yêu anh, Khải Dã, đừng đi!” Mẹ Lục kéo bố Lục đi đến bên cạnh Mạc Hân Hy: “Hân Hy à, tên nhóc Khải Dã đó quá xúc động, quá bốc đồng nên đã hiểu lầm con rồi, con đừng để tâm nhé!”

Trước khi Mạc Hân Hy lên tiếng, Lục Khải Vũ đã nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Lần nào cũng vậy, đã lớn thế rồi mà không hề biết suy nghĩ. Lần này nhất định nó phải xin lỗi Hân Hy!”

“Được rồi, sau khi nó quay về nhất định phải bắt nó xin lỗi Hân Hy! Hôn lễ của hai đứa sắp đến rồi, đừng vì Khải Dã mà ảnh hưởng đến tâm trạng của con!”

Mạc Hân Hy gật đầu, đi đến chỗ cảnh sát, giao USB và tất cả chứng cứ trong tay: “Đồng chí cảnh sát, tôi muốn kiện Diệp Lan Chi tội vu khống, giết người, buôn bán trẻ em.”

Cảnh sát liếc nhìn tài liệu cô giao nộp, cảm thấy vấn đề này có ý nghĩa quan trọng nên đưa hai người về đồn.

Lâu Văn Vũ cũng kịp gửi bằng chứng cho thấy Diệp Lan Chi đã thuê người gây tai nạn ô tô, cảnh sát đã lập biên bản chi tiết và yêu cầu họ về nhà chờ tin tức.

Khi ra khỏi đồn cảnh sát, trời đã giữa trưa.

Mạc Hân Hy suy nghĩ một chút, nhìn Lục Khải Vũ: “Có lẽ chúng ta nên đến nhà của Diệp Lan Chi”

“Em đang nghi ngờ manh mối mà cô ta cung cấp về di

Mai có vấn đề à?” Lục Khải Vũ hiểu ý, vì anh có thể nhìn ra suy nghĩ của cô trong nháy mắt.

Cô gật đầu: “Đúng vậy, Diệp Lan Chi là người rất mưu mô xảo quyệt, hay thay đổi, e rằng cô ta sẽ giở trò gì đó!”

“Được rồi, chúng ta cùng đến đó!”

Hai người nhanh chóng đến nhà của Diệp Lan Chi và kiểm tra mấy lần. Lục Khải Vũ nhanh chóng bật máy tính của Diệp Lan Chi và tìm thấy email do dì Mai gửi trong hộp thư của cô ta.

Đọc nội dung email, Mạc Hân Hy cảm thấy kinh ngạc, cô không ngờ năm đó Diệp Lan Chi lại bị dì Mai xâm hại, đã thế còn quay video lại nữa, đây cũng xem như là cô ta tự chuốc lấy !

“Những gì mà cô ta nói có lẽ là thật, nhưng mà ngày mai ai sẽ đi đến đập nước Mạnh Giang đưa tiền đây?”

Bây giờ Diệp Lan Chi cũng vô cùng yếu ớt, đã bị cảnh sát tạm giữ nên cô ta không thể đến đó. Vì vậy, cần phải tìm một người có thân hình giống với Diệp Lan Chi, để có thể lừa được dì Mai và bắt được hắn ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK