Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 709: Anh không phải anh Dật?

Sau khi Lục Khải Dã đẩy Sở Thần Dật ra, ngồi lại vào vị trí Sở Thần Dật vừa ngồi.

Anh nhặt lên cây bút đã lâu không vẽ, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời lấp ló trên hàng cây. Sau đó lại giơ tay sờ mặt chính mình.

“Không được! Mặt mũi Sở Thần Dật vô cùng xấu xí, nhan sắc tuyệt trần nầy của mình không phải sẽ dễ dàng bị bại lộ sao?” Anh lâm bầm, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu.

Cuối cùng quyết đoán bưng khay màu lên, đổ đầy màu lên mặt “Như vậy chắc là bọn họ sẽ không nhìn ra đâu?” Anh tự cảm thấy đắc chí với trí thông minh của mình.

Rất nhanh, bảo vệ đi lấy giá vẽ đã trở lại, sau khi anh ta đặt giá vẽ xuống mới phát hiện chỉ còn lại mỗi mình Sở Thần Dật, kỳ quái hỏi: “Anh Dật, bọn họ đâu cả rồi?”

Lục Khải Dã sợ bị lộ tẩy, không dám nói lời nào, một tay cầm lấy bút làm bộ vẽ tranh, một tay khác chỉ chỉ về phía viện điều dưỡng ở phía xa”

“Bọn họ đi rồi sao?” Bảo vệ hỏi.

Lục Khải Dã gật đầu.

Trong lòng bảo vệ có chút khó chịu nhưng lại không dám nói gì, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng phía sau anh, nghĩ chờ lát nữa thu dọn tất cả đồ đạc đi.

Bảo vệ này vừa mới đứng yên, một bảo vệ khác đã bưng tới một ly sữa bò.

“Anh Dật, sữa bò của anh!” Bảo vệ cầm sữa bỏ nhìn thấy mặt anh, vẻ mặt kinh ngạc: “Mặt của anh?”

Lục Khải Dã đã lâu không động tới bút vẽ, thế nhưng từ bức tranh của Sở Thần Dật anh đã tìm được cảm giác, tiếp tục hoàn thành bức tranh còn dang dở, hoàn thiện một cách hoàn chỉnh.

Có điều, bức tranh này anh vẽ trong khoảng hai tiếng đồng hồ.

Tới khi anh vẽ xong đã là giữa trưa “Anh Dật, chúng ta phải trở về thôi!

Lục Khải Dã gật đầu, cầm lấy cây gậy chậm rãi bắt chước động tác đứng dậy của Sở Thần Dật.

Hai bảo vệ ở phía sau nhanh chóng thu dọn bàn vẽ và màu vẽ.

Lục Khải Dã ngẩng đầu nhìn ánh nắng thu giữ trưa, trong lòng nhịn không được mà thầm mắng chửi anh mình, Rõ ràng đã đồng ý sau khi ra ngoài sẽ cho người tới đón anh ta, vậy mà đã giữa trưa rồi, sao người còn chưa tới chứ?

Tiếp theo anh ta nên làm gì đây?

Thất thần một lúc, bước chân lại vô thức khôi phục về trạng thái bình thường.

Bảo vệ phía sau nhất thời nhìn ra manh mối, ở phía sau anh ta kinh ngạc buột miệng thốt lên: “Anh không phải anh Dật?”

Trong lòng Lục Khải Dã đột nhiên cả kinh, xong rồi, vừa rồi quên mất không đi theo kiểu Sở Thần Dật, bị lộ tấy rồi!

Có điều anh ta cũng chỉ sửng sốt vài giây sau đó lập tức sải chân chạy thật nhanh về phía cổng viện điều dưỡng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK