Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1435

 

“Mày còn muốn gì nữa?” Long Uy cố gắng nhẫn nhịn vì con gái.

 

“Đương nhiên là quay video rồi. Bây giờ mày hãy quay một đoạn di chúc, rồi sau đó tao sẽ đưa cho mày một con dao, mày tự đâm mình một dao rồi nhảy xuống sông Trường Giang, tao sẽ lập tức đưa con gái mày lên ngay”

 

“Mày yên tâm, tao sẽ chăm sóc Liễu Thanh Y như vợ tao, chăm sóc con gái mày như con gái tao vậy”

 

“Long Mạnh, mày đi chết đi!” Long Uy không thể nhịn nổi nữa.

 

“Sao thế? Không muốn à, vậy thì đừng có trách tao độc ác nhé”

 

Nói xong, Long Mạnh lại thả lỏng chân, sợi dây thừng nối với Long Vân Như nhanh chóng trượt xuống.

 

Trong giây phút nguy hiểm đó, Long Uy nhào tới nhanh như báo săn, bắt được sợi dây thừng.

 

“Anh hai này, không ngờ anh có thể hi sinh cả mạng sống vì con gái đấy!” Long Mạnh miệng nói tay rút dao găm, đâm thẳng vào lưng Long Ủy.

 

Long Uy đau đến mức nghiến chặt răng, đồn sức muốn kéo con gái lên thuyền.

 

Long Mạnh lại cười gắn: “Anh hai, mày đúng là một anh hùng, tao cũng phải nể phục mày đấy. Nhưng thật đáng tiếc”

 

Hắn nói xong bèn rút dao găm ra, nhắm ngay chỗ động mạch trên cổ của Long Uy đâm xuống.

 

Nhưng khi dao găm chưa kịp đâm vào, mới vừa chạm tới cổ Long Uy thì một tiếng súng vang lên, viên đạn từ đâu bay tới găm thẳng vào ngực Long Mạnh.

 

Gã ta ngơ ngác nhìn chiếc du thuyền ở đẳng xa cùng với đội cảnh sát đặc nhiệm như từ trên trời rơi xuống, sau đó gã ta nhếch miệng, nở một nụ cười quái gở.

 

Trong giây phút cuối cùng ấy, gã ta dùng sức mạnh và tốc độ cả đời, nhân lúc ngã xuống bèn dùng con dao găm sắc bén cắt đứt sợi dây thừng đang buộc Long Vân Như.

 

Dù có chết Long Mạnh gã cũng phải kéo theo người khác chết cùng, cũng phải khiến Long Uy đau đớn thấu tim, sống không bằng chết.

 

“Đừng!” Long Uy bị Long Mạnh đâm trúng lưng, máu chảy ra loang lổ trên boong thuyền, anh ta muốn nhào lên túm lấy sợi dây thừng bị cắt lần thứ hai nhưng lại chậm hơn một bước, giương mắt nhìn con gái rơi thẳng vào dòng nước xiết của sông Trường Giang.

 

Mùa hè là lúc nước sông Trường Giang chảy xiết nhất.

 

“Vân Như!”

 

Lúc Mạc Hân Hy và Lý Duy Lộc đi theo cảnh sát đặc nhiệm lên thuyền đánh cá, họ liều thấy cảnh Long Uy bật lên nhảy xuống nước theo con gái.

 

“Long Uy!” Hai người định lao lên túm anh ta lại nhưng vẫn chậm chân.

 

Hai người chỉ có thể giương mắt nhìn Long Uy và con gái anh ta bị nước sông chảy xiết cuốn đi mất.

 

Các chiến sĩ công an đặc nhiệm mặc áo phao cũng vội vàng nhảy xuống theo.

 

Cục trưởng cục công an thấy tình hình đó liền ra lệnh cho các chiến sĩ công an còn lại lấy xưồng cứu hộ, tiến hành cứu người khẩn cấp.

 

Hai người Mạc Hân Hy và Lý Duy Lộc ngã ngồi trên boong thuyền.

 

Chỗ này chính là nơi nước chảy xiết nhất của sông Trường Giang, sợ rằng Long Uy và con gái anh ta sẽ lành ít dữ nhiều mất.

 

Thanh Y, Liễu Thanh Y, người chị em tốt nhất của cô biết phải làm sao bây giờ?

 

Cùng lúc mất cả chồng và con gái, dù có là người phụ nữ kiên cường nhất cũng không thể chịu đựng được đâu!

 

Cục trưởng cục công an vừa ra lệnh một tiếng, mấy chục chiếc tàu cứu hộ tìm kiếm chỗ Long Uy vừa rơi xuống, tiến hành phương pháp tìm kiếm trải thảm trên dòng nước sông đang cuồn cuộn chảy xiết.

 

Mười mấy phút sau, bọn họ tìm thấy Long Uy ở một đoạn nước sông chảy chậm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK