Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 163

Mạc Hân Hy đang ở trong hành lang thì nhìn thấy Tư Nhã mặc đồ ngủ, chân trần đứng ở nơi đó. Đôi mắt đỏ của cô bé ầng ậng nước mắt, mặt mũi tràn đầy vẻ tủi thân.

Cô đau lòng đi qua ôm cô bé: “Tư Nhã, sao thế?”

Tư Nhã nằm sấp trong ngực cô bật khóc “hu hu”: “Mẹ sắp đi rồi, không, không cần Tư Nhã nữa.”

Mạc Hân Hy hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, giúp cô bé lau nước mắt: “Không phải mẹ không cần Tư Nhã đâu, mę yêu Tư Nhã nhất.”

Lục Khải Vũ ở trong phòng ngủ chính nghe thấy tiếng khóc của Tư Nhã cũng từ trong phòng đi ra.

“Tư Nhã, làm sao thế?” Anh đi đến trước mặt Mạc Hân Hy, có chút lo lắng.

Nhìn thấy anh, Tư Nhã vội vàng ôm chặt cổ của Mạc Hân Hy: “Mẹ, là, là của Tư Nhã.”

Lục Khải Vũ sửng sốt một chút rồi ngay lập tức cưng chiều nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô bé: “Con là đứa con nít quỷ, muốn tranh mẹ với bố đúng không?”

Mạc Hân Hy trừng mắt liếc anh một cái: “Hẳn là Tư Nhã nằm mơ thấy ác mộng, do anh hết đấy!”

Lục Khải Vũ thoáng nhìn xung quanh, vẻ mặt cười xấu xa tiến đến bên tai cô nói nhỏ: “Sao lại trách anh chứ? Không phải khi nãy vợ cũng rất say mê hay sao?”

Mạc Hân Hy còn chưa kịp đáp lời, Tư Nhã đã dùng một tay đẩy đầu của anh ra, miệng nhỏ nhếch lên: “Ba ba xấu xa! Mẹ là của Tư Nhã!”

Lục Khải Vũ và Mạc Hân Hy đều bật cười trước hành động của Tư Nhã.

Mạc Hân Hy lườm anh một cái: “Không nên nói lung tung trước mặt trẻ con.”

“Vợ, anh sai rồi.”

Mạc Hân Hy nghi ngờ nhìn anh một cái: “Dạ dày anh hết đau rồi à?”

Lục Khải Vũ sửng sốt một chút, nhanh chóng ôm dạ dày lại: “À ờ, em nói xong rồi anh mới thấy hơi đau.”

Mạc Hân Hy không thèm vạch trần anh đang nói dối. Cô trừng mắt liếc anh một cái, ôm Tư Nhã xoay người đi trở về phòng.

Sáng sớm, hơn sáu giờ một chút, cô đột nhiên bừng tỉnh từ trong cơn ngủ mơ.

Khi nãy ở trong mơ, cô mơ thấy Lục Khải Vũ phát hiện chuyện chín đứa trẻ. Anh không nghe cô giải thích mà đã tức giận đuổi cô ra khỏi nhà họ Lục, còn giấu hết mấy đứa trẻ đi không cho cô gặp lại.

Ở trong mơ, Lục Khải Vũ chỉ về phía cô, trong ánh mắt tràn đầy hận ý: “Mạc Hân Hy, trên đời này Lục Khải Vũ tôi hận nhất chính là bị người khác lừa gạt.”

Mạc Hân Hy sờ lên chỗ trái tim. Không ngờ rằng ở trong mơ, cô lại đau lòng đến không thở nổi vì câu nói này của Lục Khải Vũ.

Cô vùi đầu thật sâu vào bên trong lớp chăn mỏng, nghe thấy một giọng nói rõ ràng truyền đến từ đáy lòng: “Mạc Hân Hy, đừng tự lừa mình dối người nữa, thật ra cô đã yêu Lục Khải Vũ từ lâu rồi”.

Đúng vậy, cô đã yêu Lục Khải Vũ từ lâu. Nói đúng ra, bảy năm trước ở đại học Bắc Đại, cô và tất cả nữ sinh đều yêu anh như nhau. Nếu không thì cô cũng đã không thừa dịp anh say rượu mà kéo anh vào trong phòng.

Chỉ là cô quá bình thường, rất rõ ràng chênh lệch giữa mình và hot boy Lục của trường, cho nên chưa dám hy vọng xa vời mà thôi.

Nhưng giờ đây, ông trời lại cột cô và hot boy Lục vào nhau bằng chín đứa bé. Thế là cô bắt đầu có chút lòng tham, muốn cùng hot boy Lục trải qua cả một đời, một kiếp, nhưng lại sợ mình quá bình thường nên sẽ có một ngày nào đó mà hot boy Lục chán ngán mình, cuối cùng nhận lấy kết quả giống mẹ.

Nghĩ tới đây, Mạc Hân Hy đứng dậy, vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt.

Mạc Hân Hy nhìn về phía mình trong gương, trên mặt tràn đầy vẻ do dự và lo được lo mất, đột nhiên cô bắt đầu có chút ghét mình như vậy.

Cô chỉ vào người trong gương hỏi: “Mạc Hân Hy, cô trở nên như thế này từ khi nào vậy, yêu thì yêu, không yêu thì không yêu, có cái gì đâu mà do dự. Lục Khải Vũ thì sao chứ, không yêu thì ly hôn đi, có gì ghê gớm đâu. Trên thế giới này không có ai rời ai là không sống nổi. Cô cũng không phải là mẹ của cô, phải biết sống cuộc sống của chính mình.”

“Với lại, cô thử nghĩ cho Minh Húc và Vũ Tuệ đi. Bọn chúng ao ước được gặp bố như thế, cô làm như vậy không phải là quá ích kỷ hay sao? Lục Khải Vũ là bố của bọn trẻ, anh ấy có quyền được biết chân tướng.”

“Chuyện tương lai không ai nói chắc được, bây giờ cứ chân chừ tiến lên không phải là tác phong của côi”

“Mạc Hân Hy dũng cảm lên đi, đối mặt với nội tâm của cô, dũng cảm hướng về phía trước, đừng mang dáng vẻ kì cục lo được lo mất nữa.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK