Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 818: Bọn họ muốn chuyển ra ngoài

Anh ta muốn nhanh chóng đạt được thành tích nào đó để chứng tỏ bản thân.

Sau khi tin tức này được tung ra, không chỉ có anh ta, mà còn có một số người đại diện có tiếng của công ty bọn họ lần lượt gọi điện thoại hỏi thăm các mối quan hệ, cố gắng tìm hiểu xem liệu Mạc Vũ Lý có thực sự đến Hà Thành hay không!

Mọi người đều muốn ký hợp đồng với cậu ấy để chứng minh năng lực của bọn họ!

Nhìn thấy dáng vẻ buồn bã ỉu xìu của vợ chồng bọn họ ngồi trên ghế sô pha.

Mộc Tháp ăn cơm tối xong, liền bước tới.

“Chị họ, sao lại không vui vậy? Bố mẹ của em thế nào rồi?

Ngày mai mẹ em xuất viện, em sẽ trở lại thăm bọn họ.”

Thật ra, mấy ngày nay cậu bé sống ở khu Ánh Trăng, nhưng trong lòng lại lo lắng cho bố mẹ nuôi.

Bọn họ vẫn chưa từng đến đây gặp cậu bé.

Nghe nói, bởi vì chuyện của Lưu Nhật Vũ, bọn họ luôn cảm thấy có lỗi và tự trách bản thân, bọn họ luôn muốn chuyển đến chỗ của bác cả ở.

Mấy ngày nay ông bà nội, bố mẹ đều đang bàn bạc, muốn giữ bọn họ lại!

Lưu Cửu Nhạ xốc lại tinh thần, kéo Lý Mộc Tháp ngồi xuống bên cạnh mình: “Bố mẹ của em rất tốt, sắp chuyển đến sống với bố mẹ chị rồi! Mẹ của em đang mang thai, cần có người chăm sóc. Sức khỏe của mẹ chị gần đây rất tốt, có thể chăm sóc dì ấy”

Lý Mộc Tháp nghiêng đầu suy nghĩ một hồi: “Nhưng mà, bọn họ tại sao lại chuyển ra ngoài? Sống trong biệt thự của nhà họ Lục không phải là tốt sao?”

Lưu Cửu Nhạ nắm lấy tay cậu bé: “Mộc Tháp, con đã tìm được bố mẹ đẻ, dì nhỏ rất vui mừng, nhưng đó là nhà của em, không phải của bọn họ. Bọn họ không thể sống ở đó mãi được”

Lý Mộc Tháp nghe xong, không vui cúi đầu: “Vậy em còn có thể đến thăm bọn họ sao?”

“Đương nhiên, tuy rằng em không phải con ruột của bọn họ, nhưng là bọn họ rất yêu thương em. Mấy ngày nay khi nghĩ đến em, dì nhỏ đều muốn khóc!”

Nghe thấy mẹ vì cậu mà khóc, hốc mắt Lý Mộc Tháp đỏ hoe.

Cậu cũng rất không nỡ xa bọn họ, nhưng mà cậu đã tìm thấy bố mẹ ruột của mình, ở đây còn có anh em của cậu.

Khó khăn lắm bố mẹ ruột mới tìm thấy cậu, cậu cũng không thể làm cho bọn họ buồn được.

Nếu như có thể vẹn cả đôi đường thì tốt biết mấy.

Cậu không cần phải rời xa bố mẹ ruột và bố mẹ nuôi, có cách nào để giữ tất cả mọi người đều ở bên cạnh không?

Mẹ Lục thấy vẻ mặt không vui của Lý Mộc Tháp, đau lòng huých nhẹ bố Lục: “Mấy người Triệu Hồng chuẩn bị chuyển đi, ông đã nghĩ ra cách nào chưa?”

Bố Lục tỏ vẻ khó xử: “Tôi đã nghĩ hết cách rồi, cho họ một ngôi nhà, thuê người giúp việc cho họ, hoặc bồi thường tài chính hay vật chất cho người ta, nhưng bọn họ không muốn.

Bà bảo tôi phải làm sao bây giờ?”

a

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK