Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1445

Anh ta kéo người phụ nữ mặc chiếc đầm màu đỏ tới trước mặt Long Uy rồi giới thiệu.

Sau đó, anh ta lại chỉ vào người phụ nữ mặc bộ đồ màu xanh nhạt nói: “Kia là em gái tôi, Phùng Tô Mai.”

3 người họ là con trai, con dâu và con gái của dì Hoàng.

Phùng Tô Mai vừa nghe thấy anh trai mình giới thiệu mình với Long Uy thì giọng nói nhẹ nhàng, ánh mắt đung đưa tới lui, vặn eo đi đến trước mặt Long Uy: “Xin chào tổng giám đốc Long, em thường hay nghe mẹ em nhắc đến anh lúc ở nhà”

“Có lẽ anh cũng biết rồi nhỉ, thực ra em với chị Thanh Y chính là chị em họ, bọn em đều từng thấy qua ảnh của chị ấy rồi, anh trai em cũng nói hai bọn em lớn lên rất giống nhau!”

Cô ta xịt không biết bao nhiêu nước hoa lên người, chầm chậm đi đến trước mặt Long Uy, không biết là cố tính hay vô tình mà cánh tay của cô ta chạm vào giữa eo của Long Uy.

Long Uy lùi về sau một bước, ngẩng đầu lên liếc nhìn cô ta một cái, cảm giác muốn ói cứ cồn cào trong bụng.

“Khụ khụ, trước tiên thì mọi người ngồi xuống đi đã!” Anh ta ho nhẹ, rồi lại lùi về sau hai bước, cố nhịn xuống cảm giác kích động muốn mở cửa rời đi.

Có lẽ người phụ nữ tên Phùng Tô Mai này chính là mẹ của bé gái đang ở trong nhà anh ta kia rồi, quả nhiên là to gan, cởi mở, chẳng có tí ranh giới nào.

Mới lần đầu tiên gặp mặt mà đã dám cố ý chạm vào anh ta, dụ dỗ anh ta như vậy rồi.

Nếu giữ lại con gái của cô ta thì sau này cần phải dạy dỗ nghiêm khắc hơn rồi.

Long Uy thật sự không muốn cái gen di truyền này, nhưng anh ta lại sợ Liễu Thanh Y chịu không nổi kích động lần thứ 2.

Chuyện này nhất định phải được giải quyết càng sớm càng tốt.

Anh ta thật sự không muốn ở chung một căn phòng với những người này thêm một giây một phút nào nữa cả.

5 phút sau, tài xế mà Long Uy đã sắp xếp đến đón dì Hoàng cũng đã đến.

Dì Hoàng đẩy cửa mở ra nhìn thấy con trai, con dâu và con gái của mình thì có hơi sửng sốt: “Các con, sao các con lại tới đây?”

Con trai và con dâu của bà ấy bước lên phía trước đỡ bà ấy, vui mừng rạo rực nói: “Mẹ, chúng ta đã giúp tổng giám đốc Long tìm được con gái ruột của mình nên tổng giám đốc Long nói muốn cảm ơn chúng ta thật tốt đó”

Phùng Tô Mai đi lên trước, lại nhìn Long Uy bằng ánh mắt cực kỳ thâm tình, vân vê cần cổ, làm bộ dịu dàng, hờn dỗi nói: “Anh à, anh nói bậy cái gì đấy! Nói thế nào thì Thanh Y cũng là họ hàng của chúng ta, giúp chị ấy tìm được con gái cũng là chuyện chúng ta nên làm cả thôi mà. Anh rể, bọn em không cần anh báo đáp gì cả đâu”

Hai vợ chồng Phùng Đức Trung nhìn cô ta với vẻ mặt khó hiểu.

Cao Ánh Vy với tư cách là chị dâu bĩu môi nói: “Em gái à, em đừng ở đây giả bộ thanh cao làm gì nữa. Ở nhà em cũng chẳng nói vậy đâu, em muốn một mình mình ôm hết chứ gì!”

Cao Ánh Vy còn đang muốn nói tiếp nhưng đã bị chồng mình là Phùng Đức Trung bịt miệng lại rồi: “Tổng giám đốc Long, anh đừng nghe bọn họ nói linh tinh, phụ nữ chẳng hiểu biết gì cả”

Long Uy hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại dặn dò ông Sở: “Đem hết mọi thứ ra đây cho bọn họ xem đi!”

Ông Sở bước lên phía trước, đem tất cả những kết quả mà lúc trước mình đã điều tra được ra bày lên trên bàn.

Từ lúc Phùng Tô Mai sinh con, cho đến lúc họ mang đứa bé đến thẩm mỹ viện làm phẫu thuật, tất cả bằng chứng đều được xếp trên bàn rất ngay ngắn.

Sau khi người nhà họ Phùng nhìn xong thì sắc mặt như tro tàn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK