Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1699

Lục Vũ Tuấn giơ tay, vẻ mặt tràn đầy cưng chiều, nói: “Em ăn từ từ thôi, vẫn còn sớm, hôm nay chúng ta có rất nhiều thời gian!”

Lúc này Hàn Tương Trúc mới ngẩng đầu, trong đôi mắt sáng ngời, trong veo tràn đầy ý cười: “Chúng ta sẽ hẹn hò cả ngày hôm nay sao? Vậy thì trưa nay em muốn ăn bún!”

Yêu cầu của cô ấy khiến Lục Vũ Tuấn bật cười thành tiếng: “Tương Trúc, yêu cầu này của em cũng đơn giản quá rồi đấy.

Tới lúc đó, anh Vũ Tuấn mời em ăn một bữa thật thịnh soạn, được không?”

Hàn Tương Trúc khẽ căn thìa: “Được, chúng ta đi ăn một bữa thịnh soạn!”

Hai con người đang mơ mộng về một buổi hẹn hò mỹ mãn không hề ý thức được, cái bóng đèn một nghìn oát kia lúc này đã trang bị đầy đủ, nào là mũ lưỡi trai, khẩu trang chạy ra khỏi khu phố, ngồi xổm canh trước cửa nhà hàng.

Sau khi ăn sáng xong, Lục Vũ Tuấn và Hàn Tương Trúc nắm tay nhau, vui vẻ ra khỏi nhà hàng, đi tới trạm tàu điện ngầm cách đó không xa.

Lục Vũ Lý kéo lại khẩu trang, lặng lẽ đi theo.

Dọc đường đi, cậu nhìn thấy hai người đi phía trước cứ quấn quấn quýt quýt lấy nhau.

Cậu em trai trước giờ vẫn rất chín chắn, ngoan ngoãn của cậu chốc chốc lại xoa đầu Tương Trúc, chốc chốc lại nắn nắn mặt đối phương, chốc chốc lại ghé vào bên tai Tương Trúc thì thầm gì đó. Vẻ mặt phong phú, dịu dàng, cưng chiều của cậu làm cho người khác thật nghẹn họng, bất ngờ.

Lục Vũ Lý không nhịn được, cả người đều nổi da gà da vịt, người đang yêu đúng là làm người khác không chịu nổi.

Cậu lặng lẽ đi theo hai người họ lên tàu điện ngầm, bản thân vẫn luôn duy trì khoảng cách một trăm mét với họ.

Lục Vũ Tuấn hoàn toàn không biết cậu anh trai của cậu lại nhàm chán tới mức theo dõi mình.

Đứng giữa đám người trong tàu điện ngầm, cậu vẫn luôn che chở, bảo vệ Hàn Tương Trúc trong lòng mình.

Hàn Tương Trúc áp sát vào ngực cậu, ngửi được hương đu đủ nhạt nhàn trên người cậu nên nhỏ giọng hỏi: “Anh Vũ Tuấn, sao anh lại nghĩ tới chuyện đưa em tới khu vui chơi thế?”

Thật ra cô ấy vẫn không nghĩ ra, anh Vũ Tuấn là người tính tình chín chắn, từ nhỏ đã không thích náo nhiệt, những nơi như khu vui chơi thật sự không phù hợp với tính cách của cậu.

Lục Vũ Tuấn cúi đầu nhìn cô ấy, giọng nói mơ hồ: “Anh muốn dẫn em đi chơi xe đụng, vòng đu quay khổng lồ, tàu lượn, còn có nhiều trò vui nữa”

Đúng vậy, chính là như vậy.

Cái tên Tống Hạo gì đó đã cướp mất cơ hội của cậu, dẫn Tương Túc đi chơi xe đụng trước mắt cậu, không lý nào một người bạn trai như cậu lại không thể đưa cô cùng đi khu vui chơi.

Đôi mắt trong veo như nước của Hàn Tương Trúc khẽ híp lại, sau đó trong mắt cô ấy ngập tràn vui vẻ, đầu lưỡi khế đảo qua hàm dưới, giọng nói mềm mại: “Anh Vũ Tuấn, anh ghen à?”

Lục Vũ Tuấn cúi đầu, nói nhỏ bên tai cô ấy: “Đúng vậy, Tương Trúc, anh Vũ Tuấn ghen rồi!”

Trái tim Hàn Tương Trúc mất khống chế đập loạn, cái đầu nhỏ không nén lại được sự hạnh phúc, chôn sâu trong ngực Lục Vũ Tuấn.

Trời ơi, anh Vũ Tuấn nói mấy câu tình cảm thật sự làm người ta không chịu nổi!

Lục Vũ Lý ở cách đó không xa bĩu mỗi, sau đó quay mặt sang một bên: “Giữa ban ngày ban mặt, trước con mắt của bao nhiêu người thế kia mà tình tình tứ tứ, đúng là phá hoại thuần phong mỹ tục!”

Tàu điện ngầm rất nhanh đã chạy tới gần khu vui chơi.

Lục Vũ Tuấn kéo tay Hàn Tương Trúc đi ra khỏi trạm tàu điện ngầm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK