Mục lục
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 74: Cô là mẹ của Tư Nhã ạ?

Lục Khải Dã có chút khó chịu: “Mộc Lam, sao cháu lại nói chuyện với chú như vậy được? Như thế không lễ phép chút nào”

Mộc Lam vẫn luôn là cô bé được mọi người nhà họ Lục vô cùng yêu chiều. Lục Khải Dã chưa bao giờ dùng khẩu khí đó để nói chuyện với cô bé.

Hôm nay lại vì Diệp Lan Ninh mà phê bình cô bé trước mặt nhiều người như vậy, Mộc Lam lập tức nổi giận: “Chú bắt nạt cháu. Cô ta là ai, tại sao lại ở trong nhà của chúng ta? Ở trong nhà người khác mãi không đi, còn bắt người ta hầu hạ mình, cô ta mới là người không biết lễ phép”

“Cô ấy là bạn gái của chú, trong bụng có em bé của chú, chú sẽ kết hôn cùng cô ấy, tương lai cô ấy sẽ là bề trên của cháu. Vậy nên về sau cháu phải tôn trọng cô ấy”

“Hứ..” Mộc Lam có chút không phục, trừng mắt nhìn Diệp Lan Ninh một cái, đi theo.

Mạc Hân Hy lên tầng, Diệp Lan Ninh đã mang thai đứa con của cậu Hai nhà họ Lục, hơn nữa cậu Hai vốn đa tình lại muốn kết hôn với cô ta. Xem ra đã qua bao nhiêu năm rồi, thủ đoạn của cô ta càng ngày càng cao hơn.

Trở lại phòng, Mạc Hân Hy giúp Tư Nhã tắm rửa sạch sẽ. Đã làm quen được với hoàn cảnh, Tư Nhã không còn căng thẳng nữa, nhanh chóng chơi xếp gỗ với Mộc Lam rất vui vẻ.

Giữa tiết trời mùa hè nóng bức, Mạc Hân Hy đã không tắm rửa từ hôm qua đến tận hôm nay, cảm thấy trên người dính dính toàn là mồ hôi.

Cô lấy ra từ trong túi áo chiếc thìa mà cậu Ba đã dùng và sợi tóc trên đầu cậu Hai, nghĩ ngợi một chút, bản thân vẫn phải đi ra ngoài một chuyến để đưa mấy thứ này cho Lý Duy Lộc để anh ấy đi làm giám định ADN. Nếu cậu Hai và cậu Ba của Tập đoàn Long Uy thật sự là con trai của cô, dù thế nào đi nữa cô cũng nhất định phải nghĩ ra cách để ra nước ngoài gặp người nhà Long Uy một lần.

Nghĩ đến đây, cô lấy trong ngăn kéo ra một chiếc túi kín, gói cẩn thận hai thứ kia rồi cho vào, sau đó nhét vào trong túi áo. Rất may mắn là hôm qua cô cố ý mặc quần áo thể thao, trên áo có hai cái túi lớn “Mộc Lam, con chơi cùng với chị Tư Nhã một lát nhé, cô đi ra ngoài một lúc thôi, sẽ quay lại ngay” Cô đến chỗ hai cô bé đang chơi, nhẹ giọng nói.

Tư Nhã vừa nghe vậy vội phi đến ôm chặt lấy eo cô.

Mộc Lam nhíu mày có chút không vừa lòng: “Cô Hân Hy, con đã nói mấy lần rồi mà, con mới là chị, sao cô cứ quên mãi thế?”

“Xin lỗi con, cô quả thực quên mất”

Nói xong, Mạc Hân Hy ngồi xổm xuống nhìn Tư Nhã: “Tư Nhã, con xem cả người mẹ toàn là mồ hôi, quần áo cũng không thơm nữa.

Nhưng ở đây lại không có quần áo của mẹ, mẹ ra ngoài lấy quần áo rồi sẽ quay lại ngay, có được không nào?”

“Mẹ?” Không chỉ có Mộc Lam, ngay cả Diệp Lan Ninh vẫn đang trốn ngoài nghe lén cũng đều kinh hãi.

“Cô ơi, cô là mẹ của Tư Nhã ạ? Vậy, vậy con… Bố con bảo con và em gái là chị em sinh đôi” Mộc Lam chỉ vào Mạc Hân Hy, lại chỉ vào bản thân.

Mộc Lam, mẹ cũng là mẹ của con.

Nhưng những lời này Mạc Hân Hy tạm thời chỉ có thể giấu trong lòng.

Thấy cô mãi không nói gì, Mộc Lam có hơi sốt ruột: “Cô ơi, rốt cuộc là có chuyện gì thế ạ, cô mau nói đi”

*Chuyện này, cô…”

Cô còn chưa kịp giải thích ở cửa đã vang lên thanh âm lạnh lùng uy nghiêm của Lục Khải Vũ: “Cô ở đây làm gì vậy?”

Mọi người trong phòng đều giật mình, Mộc Lam là người đầu tiên xông ra cửa: “Cô đứng ở đây nghe lén bọn cháu nói chuyện đúng không? Hứ, mắt nhìn người của chú thật kém quá đi mất.

Mạc Hân Hy đi ra cửa, nhìn Diệp Lan Ninh đang xấu hố giải thích với Lục Khải Vũ: “Anh cả, chuyện đó, chỉ là em lo lắng muốn xem Tư.

Nhã thế nào thôi.”

“Cô vẫn nên quan tâm đứa bé trong bụng mình đi. Con của tôi không cần cô phải lo.”

Lục Khải Vũ không đối sắc mặt, ngữ khí lạnh lùng mà xa cách.

Diệp Lan Ninh trên mặt đã có chút không nhịn nổi: “Anh cả, chúng ta đều là người một nhà. Mẹ cô bé đã lớn tuổi, lại phải quán xuyến cả một gia đình lớn như vậy, khó tránh khỏi sẽ có vài chỗ lo liệu không chu toàn. Khải Dã vẫn luôn nói với em bảo em quan tâm Mộc Lam và Tư Nhã nhiều hơn, giảm bớt gánh nặng cho mẹ các bé.”

Mạc Hân Hy nhịn không được liếc mắt nhìn Diệp Lan Ninh một cái. Người phụ nữ này da mặt thật sự rất dày, chưa được gả vào nhà người ta đã gọi nhau thân thiết như vậy. Xem ra thật sự không thể coi thường cô ta.

Lục Khải Vũ khẽ cau mày: “Rốt cuộc cô và Khải Dã có thuận lợi kết hôn được không còn chưa nói trước được! Tính cách của Khải Dã cô hẳn là rõ hơn tôi. Cô cũng không cần xưng hô như người nhà với chúng tôi vậy đâu, tránh việc đến cuối cùng lại làm mất mặt nhà họ Lục chúng tôi”

Lục Khải Vũ đối xử với phụ nữ lạnh lùng vô tình, Mạc Hân Hy từ khi vào đại học Bắc Đại đã được nghe qua, hôm nay mới được tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.

Diệp Lan Ninh bị anh chọc tức xanh mặt, nửa ngày không nói được gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK