Mục lục
Say Mộng Giang Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Võ Tắc Thiên khoát tay ngăn y lại, thản nhiên nói:
-Công chúa hoàng gia, tự tiện xông vào Pháp tư, can thiệp thẩm án, đúng là không ra thể thống gì rồi, ngươi đi, đừng để nó càn quấy thêm nữa.

Lai Tuấn Thần vội vã ngẩng đầu nhìn Võ Tắc Thiên, thì thấy sắc mặt bà không còn vẻ cau có nữa, giờ phút này sắc mặt không nóng không lạnh, nhưng không rõ sự vui vẻ hay tức giận, gã không khỏi đơ người, lúc này mới đáp ứng nói:
- Vâng, thần…tuân chỉ.

Lai Tuấn Thần đứng dậy vội vàng chạy tới công đường, tỏ thái độ vừa mới nghe ngóng được gì đó, lại làm như chính mình không hiểu rõ tình hình cụ thể và chi tiết của vụ án này, thêm nữa lại muốn bản thân tự phúc tra bản án của Dương Phàm, cho công chúa điện hạ một câu trả lời thích đáng, khuyên can mãi cuối cùng Thái Bình công chúa mới chịu nhượng bộ.

Thái Bình công chúa cũng biết, nàng có lật lại án này cũng không thể lập tức đem Dương Phàm đi. Nếu Dương Phàm đã bị gán vào tội danh “mưu phản”, cũng chỉ có Hoàng Đế mới có thể hạ chỉ đặc xá, hiện giờ mục đích mà nàng tới đã đạt được, đương nhiên không còn lòng dạ nào muốn giằng co với Lai Tuấn Thần nữa.

Lai Tuấn Thần tiễn Thái Bình công chúa tới sảnh, rồi xin thứ tội, chưa đưa nàng tới cửa sảnh đường, cũng chẳng theo lệ phải tiễn ra tận cửa chính liền vội chạy về hậu đường. Lai Tuấn thần vừa vào đã thấy, ngây người như phỗng, các ghế trống trơn, Võ Tắc Thiên, Thượng Quan Uyển Nhi, Võ Du Nghi, đám người đó sớm đã không thấy tăm hơi.

Lai Tuấn Thần đứng ở đó, âm tình bất định, một hồi lâu không lên tiếng.

Lai Tử Tuần vừa tới, ảo não nói:
- Trung thừa, thật là kì lạ, Thái Bình công chúa sao đột nhiên lại tới? Dương Phàm này có thể mời nàng tới được sao? Lá gan của nàng cũng lớn thật, không sợ bản thân mình cũng bị liên lụy? Tiết Hoài Nghĩa ra mặt còn không được gì, nàng ta cho rằng mình là công chúa thì đã giỏi sao?

Lai Tuấn Thần thở dài, buông tay áo, trầm giọng nói:
- Tử Tuần, việc lớn không thành rồi…

Tử Tuần giật mình kinh hãi, thất thanh hỏi:
- Trung thừa sao lại nói vậy?

Lai Tuấn Thần không nói, chậm rãi đi tới chỗ ngồi phía trước, chầm chậm ngồi xuống:
- Ngươi tới đây, ngồi xuống.

Tử Tuần nhìn sắc mặt y, trong lòng không khỏi lo sợ. vội vàng ngồi xuống phía trước, hạ thấp người, đôi mắt trông mong nhìn Lai Tuấn Thần nói:
- Trung thừa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lai Tuấn Thần tựa lưng vào ghế, nhắm mắt suy nghĩ một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng mở mắt, nói với Lai Tử Tuần:
- Tử Tuần, ngươi là huynh đệ của ta, chúng ta vốn là hai lên lưu manh chợ Trường An, ba bữa cơm không đủ, nghèo rớt mùng tơi. Sau này, cũng có duyên kỳ ngộ mà vi huynh được bệ hạ tán thưởng, mới có ngày rạng rỡ như hôm nay, sau đó mới điều ngươi vào kinh, cho ngươi chút tiền đồ….

Lai Tử Tuần vội vàng đứng lên:
- Vâng, phú quý tiền đồ này của tiểu đệ, đều là do huynh trưởng ban tặng, Tử Tuần vẫn ghi nhớ trong lòng. Cả đời này, Tử Tuần đều đi theo huynh trưởng, vì huynh trường, Tử Tuần có đầu rơi máu chảy cũng không tiếc.

Lai Tuấn Thần cười nói:
- Ha ha, huynh đệ nhà ta, nói vậy có hơi khách khí rồi. Cái gì mà đầu rơi máu chảy, không tới mức đó đâu. Tuy nhiên, ngươi tạm thời phải chịu chút oan ức rồi.

Lai Tử Tuần chớp mắt, mơ hồ nói:
- Chịu… oan ức gì?

Lai Tuấn Thần đứng lên, chậm rãi đi tới bên cạnh Lai Tử Tuần, hai tay đặt lên vai y, hai mặt đối diện, nhìn chằm chằm ánh mắt y, trầm giọng nói:
- Hiện tại, một là hai ta cùng xong đời, có muốn trở lại Trường An làm tên lưu manh cũng không được nữa. Hai là, ngươi chịu hết thảy, nếm chút khổ sở, đợi cho sóng yên bể lặng, vi huynh cứu ngươi trở lại, ngươi thấy sao?

Lai Tử Tuần lập tức thay đổi sắc mặt, lắp bắp nói:
- Đường huynh, rốt cuộc là có việc gì?

***

Ngày hè sắp qua, nhưng cái nắng gắt mùa thu vẫn như cũ, nhất là khi đứng phơi nắng dưới ánh mặt trời lâu.

Lai Tuấn Thần bỏ mũ quỳ xuống đất, phủ phục dưới thềm đá điện Võ thành, mặt trời chiếu thẳng vào người y, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng. Bên cạnh là Lai Tử Tuần đang quỳ, bị trói, dây thừng trói quá chặt, lại bị ánh mặt trời phơi, da mặt đã nóng bừng.

Người trong cung từng người đi qua họ, hai người cũng không ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu, trán chạm đất, khiến mặt đất cũng ướt bởi mồ hôi.

Trong cung, Võ Tắc Thiên đem những tấu chương Thượng Quan Uyển Nhi sàng chọn từ trước xử lí xong, uống vào một chén rượu nếp than ướp lạnh, lúc này Uyển Nhi mới cầm tấu thư trong tay từ lâu, hạ giọng nói:
- Đại gia, đây là tấu chương thỉnh tội của Lai Tuấn Thần.

Võ Tắc Thiên nằm trên chiếc giường lớn, hai mắt nhắm lại, nói:
- Đọc!

Thượng Quan Uyển Nhi đọc một lượt tấu chương của Lai Tuấn Thần, nội dung rất đơn giản, nói sau khi y đích thân thẩm tra xử lí, chứng minh Dương Phàm đích thực bị Chu Bân trả thù mà vu cáo, mà Lai Tử Tuần tham công, không phân biệt thật giả, nghiêm hình bức cung. Nay đã tự trói mình đưa đến, cung thỉnh thánh thượng, bản thân y thì cũng đích thân tới thỉnh tội.

Thượng Quan Uyển Nhi hận Lai Tuấn Thần tận xương, ước cho y quỳ đó chịu nhiều khổ ải, nhưng tấu chương báo muộn với Hoàng Đế một khắc thì Dương Phàm lại càng phải ngồi trong lao lâu, việc này mặc dù bị Thái Bình công chúa đại náo, Hoàng Đế trong lòng cũng đã rõ, nhưng phải xử lí thế nào, Thượng Quan Uyển Nhi cũng không thể quyết định được.

Dù sao năm đó phò mã Thái Bình công chúa rõ ràng không tham gia phản loạn mà cũng bị giam cầm trong ngục, bị chết đói, tuy rằng trước khi Hoàng Đế đăng cơ, bà muốn giết để răn đe bách quan. Nhưng gần đây tâm tư Hoàng đế hay thay đổi, ngay cả Thượng Quan Uyển Nhi ở bên bà nhiều năm cũng không còn đoán được tâm tư của bà nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi đọc xong tấu chương, nhìn Võ Tắc Thiên nằm nghiêng trên gường, tóc trắng xõa xuống, dung nhan già nua, gương mặt trầm tĩnh như nước, dường như đã ngủ, không kìm nổi nhẹ nhàng nói:
- Đại gia?

Võ Tắc Thiên từ từ thở dài, dặn dò:
- Đưa Lai Tử Tuần đày đi Ái Châu.

- Đại sự định rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi nghe Võ Tắc Thiên xử phạt Tử Tuần, biết án này đã xử xong, không khỏi mừng rỡ phát điên.Vào cửa thẩm phán viện, trăm không còn một, 100% không còn ai sống sót, từ trước tới nay không có ai bình an mà ra khỏi đây, Dương Phàm là người duy nhất được phóng thích từ khi thành lập thẩm phán viện cho tới nay.

Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng kiềm chế kích động trong lòng, nhẹ nhàng đáp lời.

Nàng chưa đi, Hoàng Đế ắt còn điều dặn dò.

Quả nhiên, Võ Tắc Thiên lại trầm mặc một lát, tiếp tục nói:
- Phóng thích Dương Phàm ra ngục, kêu hắn về nhà nghỉ ngơi một thời gian, sắp xếp thế nào…sau này sẽ quyết.

Thượng Quan Uyển Nhi lại vội vàng trả lời, hiện tại chỉ cần Lang quân bình yên ra ngục, không làm quan, chỉ làm một phú ông, nàng cũng thấy vui mừng rồi. Bất kể thế nào, Dương Phàm vì “mưu phản” mà bị giam, hơn nữa hiểm tử vẫn còn đường sống. Đó là một cây gai trong lòng hắn, cũng là một cây gai trong lòng Hoàng Đế, nếu lập tức triệu hồi hắn trở về ngự tiền phụ trách làm tướng lĩnh bảo vệ an nguy của Hoàng Đế, quả không thực tế.

Sau khi Thượng Quan Uyển Nhi đáp ứng, tiếp tục đứng đó, chờ đợi, nhưng đã lâu, không thấy Võ Tắc Thiên chỉ thị gì thêm, Thượng Quan Uyển Nhi có chút kinh ngạc, nàng không dám hỏi, đành phải thi lễ, chậm rãi ra ngoài điện.

Lai Tuấn Thần và Lai Tử Tuần quỳ trước điện, sắp bị nướng tới hôn mê, Thượng Quan Uyển Nhi khoan thai đi đến trước mặt bọn họ rồi đứng lại. Lai Tuấn Thần ngửi thấy mùi thơm cao sang thư thái, lập tức nhìn thấy ống tay áo bào, ống tay áo là kiểu dáng ống tay nam nhân, nhưng dưới bào lộ ra một đôi giày nhỏ tinh xảo.

Y lập tức cúi đầu sâu hơn chút, chợt nghe Thượng Quan Uyển Nhi nói:
- Hoàng đế có chỉ, Lai Tử Tuần đầy đi Ái Châu, Dương Phàm phóng thích ra ngục.

Lai Tuấn Thần vội vàng khấu đầu nói:
-Thần tuân chỉ.

Lai Tử Tuần vốn vừa đói vừa khát, vô cùng mỏi mệt, nghe xong những lời này, mắt gã tối sầm, dần ngã quỵ.

Hoàng đế đày quan viên là có chủ ý, đi đày tới đâu, trong đó đều có ý cả. Những quan viên có kinh nghiệm thậm chí có thể từ nơi mà hoàng đế bắt đi đày tìm ra thái độ của nàng ta với vị quan viên bị đày đó.

Hoàng Đế tạm thời muốn để gã thoát khỏi vòng tròn tranh chấp, sau này sóng yên bể lặng đề bạt một lần nữa, hoặc là trừng phạt nhẹ, đày tới địa phương chịu chút đau khổ, nghĩ lại bản thân, hoặc là quyết định trục xuát không có cơ duyên được nhận chức lại, hoặc là tuyên án cái chết.

Ái Châu.

Ái Châu?

Cả đời này coi như xong, có thể sống mà trở về không rất khó nói.

Ái Châu thuộc An Nam Đô Hộ Phủ, sau này chính là Thanh Hóa của Việt Nam. Năm đó, đại bộ phận Lĩnh Nam đều bị chướng dịch hoành hành, chưa được khai hóa, chứ nói chi tới Ái Châu, đày đi Lĩnh Nam thì đều chết cả, tới Ái Châu xa xôi thì chẳng khác nào án tử hình.

Lai Tuấn Thần nghe xong, đợi lúc lâu, không thấy Thượng Quan Uyển Nhi nói gì nữa, gã nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn trộm, trước mặt trống trơn, chẳng biếtThượng Quan Uyển Nhi đã hồi điện từ lúc nào rồi.

Lai Tuấn Thần trong lòng mù mịt. Hết rồi sao?

Gã vốn nghĩ rằng, Võ Tắc Thiên ít nhiều thì cũng phải xử phạt gã, nhưng mà…không xử. Cái gã sợ không phải là Hoàng đế xử phạt mà là Hoàng đế không có thái độ gì, vốn dĩ đưa ra nhiều dự định và thoái thác cũng không có tác dụng. Quan trọng là, Hoàng đế không thể không truy cứu, vậy nên làm gì bây giờ?

Lai Tuấn Thần quỳ ở đó, mơ hồ không biết làm sao.

Lúc này, Lai Tử Tuần khóc nói:
- Trung thừa, Tử Tuần…

Lai Tuấn Thần ánh mắt nghiêm nghị ngăn y lại, trầm ngâm một lát, dập đầu nói”
- Thần lãnh chỉ, tạ ơn.

Lai Tuấn Thần đứng lên, thuận tay đỡ Lai Tử Tuần dậy, chậm trãi đi vài bước, trong lòng chưa tin lắm, cân nhắc lại, băn khoăn ở cửa điện, chần chừ một chút, cười nói với tiểu công công đứng hầu cửa:
- Hải công công…

Tiểu Hải lập tức nói:
- Ôi, nô tài đâu đảm đương nổi nếu Trung thừa xưng hô như vậy, Trung thừa có việc gì chỉ bảo?

Lai Tuấn Thần cười nói:
- Là như thế này, khẩu dụ hôm trước của Hoàng đế, xử quyết chúng phạm nhân ở Ngự sử đài, đến nay lại không có tin tức, cũng không có chế thư, thần muốn mời hoàng đế chỉ bảo chút để …chuẩn bị thực hiện.

Tiểu Hải khách sáo nói:
- Chuyện đó, Trung thừa xin đợi, để nô tỳ đi bẩm một tiếng.

Lai Tuấn Thần khẩn trương thi lễ nói:
- Làm phiền Hải công công.

Một lát sau, Tiểu Hải đi ra, Lai Tuấn Thần vội hỏi:
- Hải công công, bệ hạ chỉ bảo sao?

Tiểu Hải khó xử mà nói:
- Trung thừa, đại gia buồn ngủ, nô tài cũng không dám quấy rầy, ngài xem có nên để lúc khác…

Lai Tuấn Thần giật mình, không nói thêm gì:
- Được !Đa tạ Hải công công!

Lai Tuấn Thần bước đi nặng nề, đi xa rồi còn quay lại cửa cung mong Hoàng đế sẽ sai người đuổi theo truyền chỉ. Cho dù Hoàng đế hạ chỉ gì, cho dù hạ lệnh gã phóng thích hết quan viên đang bị tạm giữ, ít nhất cũng có kết quả. Thiên tâm khó đoán, khiến gã thấp thỏm lo âu….

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK