Mục lục
Say Mộng Giang Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Cẩu khâm sai quay về thành rồi.

Xa xa thấy lá cờ khâm sai phấp phới ở phía ngoài thành, trong huyện thành Ba Giang giống như là trời nắng gặp sét, tất cả bách tính đỡ già dắt trẻ mua đồ lần lượt chạy trốn hết, những người bán hàng rong cũng vội vàng hoảng sợ thu dọn đồ đạc mà không biết chạy đi đâu, các cửa hàng trưởng thì cuống quít sai tiểu nhị đóng cửa.

Trong một thời gian ngắn, trên đường chỉ còn lại mấy cái giỏ tre và một đống rau thối nát, cuối cùng cũng không nhìn thấy nửa bóng người.

Một con chó chạy ra từ một con ngõ nhỏ, nghi ngờ nhìn cái đường trống rỗng một cái, từ từ thả nhẹ bước chân, xem ra nó cũng cảm nhận được có chút bất thường, nó cong lưng, cẩn thận đi vài bước, cúi đầu nức nở vài tiếng, chợt cụp đuôi xông vào một ngõ nhỏ khác.

Cửa thành mục nát, Lưu Quang Nghiệp cưỡi một con ngựa cao lớn, ngạo nghễ đi vào cổng thành, phía sau lão một tấc theo sát hai con ngựa, lập tức lần lượt từng người ngồi, là hai chấp dịch và Ngự Sử đài hộ tống lão tới nơi này. Lần này đi công sai, tiền lãi vô số, phụ nữ muốn chơi thì chơi, một lời quyết sự sống chết của con người, hai Ngự sử đài chấp dịch lúc này vẻ mặt hưng phấn dường như bọn họ mới là là Khâm sai đại thần.

Hơn nữa, phía sau chính là thổ binh mà Tống Sở Mộng phái cho Lưu Quang Nghiệp.

Trên mâu của những thổ binh này rơi xuống từng giọt máu chảy đầm đìa, có một cây mâu dài xuyên tới ba bốn cái đầu người. Đầu những người đó có đầu nam, đầu nữ, có cả già cả trẻ, có vẻ mặt duy trì sự quát mắng tới chết, có cả vẻ mặt đau thương hai mắt nhắm chặt, còn có cả đầu của trẻ con, bộ dạng hoảng sợ gào khóc, chỉ là miệng của chúng tuy há to, mắt tuy kinh hoàng trừng lên, lại khóc không ra tiếng, nước mắt chảy không ra.

Một cửa hàng bên đường truyền ra một tiếng “rầm”, sự tò mò của chủ cửa hàng ghé qua khe cửa nhìn. Kết quả một thổ binh lười biếng vừa lúc đang đi tới trước cửa, cái đầu trên mũi thương kia đang đúng lúc chạm vào tầm mắt của ông ta, đó là một bà lão, mặt đầy nếp nhăn, bộ dạng phia sau huyết nhuộm dường như một con quỷ.

Hai mắt giận của bà ta lồi ra, trắng dã giống như cá chết, vết máu sền sệt chảy xuống cổ, kéo dài, biến nhỏ. Những tia máu đó cuối cùng lại hội tụ lại thành một giọt, một tiếng xoạt ở phía trước quầy hàng, khiến ông ta sợ tới ngồi phệt xuống đất, ngã lăn ra mà khóc.

Khó trách người trên đường đều như tránh rắn rết, tuy lúc này đang là lúc mặt trời chiếu cao, nhưng ai nhìn thấy cảnh tượng này, không có tim như băng giá sao? Cảnh tượng này quả thực âm u lạnh lẽo giống như Quỷ vương đi tuần vậy.

Cuối cùng, thổ binh còn áp giải một đám tù binh, đây là một đám Tạ man. Tạ Man cũng chính là Miêu tộc sau này được gọi, lúc đó vì thủ lĩnh tự xưng là họ Tạ, cho nên được gọi là Tạ Man. Những Tạ Man bị bắt lại này nghe nói là vì bao che cho lưu nhân mà bị bắt lại. Nhưng theo tuổi tác của họ cho thấy, có vẻ có chút cổ quái.

Tuổi của những nam tù binh này đều không lớn, lớn nhất cũng mới hai mốt, hai hai tuổi, chỉ là một đám thiếu niên và nhi đồng. Phụ nữ đều rất trẻ. Chỉ khoảng trên dưới mười bốn mười lăm. Một phương thủy thổ nuôi một phương người, đường bên trong tuy là núi non nghèo nàn, nhưng những người được nuôi dưỡng ra lại cũng tuấn tú, nhìn kỹ thì thấy những nam nữ bị Lưu Quang Nghiệp bắt lại ai ai cũng thanh tú, không một ai có vẻ khó coi.

Bất luận là nam hay nữ, quần áo họ mặc đều có màu sắc rực rỡ. Sự khác biệt giữa nam và nữ trong phục trang của Tạ Man là vô cùng nhỏ, đều là xiêm y vải dệt thủ công, màu sắc của đất, đầu chùm khăn, mặc váy dài hoa, dưới chân đi giày hình thuyền. Nhưng trải qua sự tài chế kỹ nghệ của họ, có thể cho người ta cảm giác tươi mới.

Bọn họ không quan tâm tới tuổi tác lớn bé, đều dùng ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm vào Lưu Quang Nghiệp đang ngồi trên con ngựa to cao, nhìn bộ dạng, chỉ cần có cơ hội, bọn họ sẽ xông lên giống như một bầy sói, xé nát Lưu Quang Nghiệp thành trăm mảnh, nhưng trường mâu và yêu đao trên vai binh sĩ sắc nhọn bao quanh, lại nhắc nhở họ không thể khinh suất được.

Phủ thứ sử ở thành tây, sau khi Lưu Quang Nghiệp vào thành đi xuyên qua phố thẳng tới thành Nam, thành Nam là nơi hoang vắng nhất của huyện thành Ba Giang, nơi đó căn bản không có mấy gia đình, sau khi y tới, liền biến nơi đó thành một tòa địa ngục trần gian, hơn nữa cũng không có ai dám sống ở đó, thậm chí không có người nào dám đi qua đó.

Ở mảnh đất hoang thành Nam kia, bây giờ có vô số cọc gỗ dựng thẳng đứng ở đó, có cái mặt trên cột một thi thể hoàn chỉnh, có cái vì nơi xử trảm phạm nhân quá xa, khuân vác thi thể khó khăn, chỉ mang theo đầu người cắm ở phía trên, chính ngọ, khi dương khí chính vượng, nơi này lại có một cảm giác cực kỳ âm trầm.

Vô số những con quạ đen đông nghìn nghịt nhào vào mổ huyết thịt trên những cỗ thi thể đó, nếu thỉnh thoảng có người đi qua, sẽ khiến lũ quạ đen này kinh hãi mà bay lên, có lẽ sẽ có vết máu tanh hôi từ trên trời rơi xuống, có lẽ nó rơi từ mỏ, chân quạ, lại hoặc là một khối thịt người trong miệng của chúng ngậm không chịu buông.

Lưu Quang Nghiệp trước hết muốn mang chiến lợi phẩm của lão tới thành nam treo trên cái cọc gỗ, lão hy vọng khi lão rời khỏi Man châu, thi thể ở đây đã bị quạ đen mổ sạch rồi, lão có thể dùng xương trắng dày đặc, ở đây có một tòa “kinh quan’.

Đương nhiên, lão mang theo tù binh đi lên, cũng có ý tưởng đe dọa Tạ Man này, lão dự định mang những tiểu đồng tuổi còn nhỏ này vào kinh để hiến cho Hoàng đế làm cung nô, còn những thiếu nữ Tạ Man xinh đẹp này, cho dù là giữ lại cho mình hưởng thụ hay là tặng cho người khác, đều là lựa chọn không tồi.

Thành Nam, Tôn Vũ Hiên và Hồ Nguyên Lễ nằm trên càng xe đang rối tung rối mù, đã nôn hết những gì có trong bụng rồi. Mã Kiều tuy nhìn thấy coi như là bình tĩnh, nhưng khuôn mặt bầm đen, cũng đã không nhìn rõ thần sắc rồi.

Bọn họ nghe Tống Vạn Du nói ra những hành vi của Lưu Quang Nghiệp mà khiến cho người ta giận không kiềm chế được, đáng tiếc Lưu Quang Nghiệp đã xuất thành, bọn họ cũng không biết nên đi đâu để tìm lão, nghe nói Lưu Quang Nghiệp đã biến thành nam thành Tu La tràng, trở thành nơi lão giết người hung ác nhất, ba vị khâm sai không chịu nổi muốn tới xem, cũng để quay về dễ dàng dâng tấu buộc tội lão ta.

Kết quả ba người cùng tới, trở thành bộ dạng này.

Sắc mặt của Tống Sở Mộng và Tống Vạn Du cũng rất không ổn, không khí ở đây tràn ngập một mùi thi thể thối, hun vào tận sâu thẳm trong đại não của họ. Tuy những việc ác có vết máu loang lổ này đều do một tay Lưu Quang Nghiệp gây nên, nhưng ra tay giết người lại là thổ binh của họ, bọn họ tới đây, giống như nhìn thấy vô số những oan hồn vây quanh bọn họ mà kêu mà khóc, sắc mặt của họ làm sao có thể tốt hơn chứ.

Nhưng họ không có cách nào, Tạ Man tuy cũng là đại tộc, nhưng không lệ thuộc với các hang động, khe suối, sức mạnh rất rời rạc, Tang Ca man, Đông Tạ man, Nam Tạ man các đại tộc này có vô số núi cao, rất khó nghe thấy tin tức.

Thật ra, bọn họ lúc đầu cũng từng uy phong, tùy theo thời điểm, thủ lĩnh của Tạ Man Tạ Long Vũ dùng binh mấy vạn, xưng bá một phương. Sau khi Lý Uyên chiêu an Tạ Long Vũ, ủy quan thứ sử, lại phong tước Dạ lang quận công, sau đó lại trao tặng quan chức không thua kém Tạ Long Vũ như các đại tù trưởng Triệu Quốc Trân.

Đợi cho tới khi Lý Thế Dân trở thành hoàng đế, cùng một biện pháp của cha mình, lại phong Tạ Cường, Tạ Nguyên Thâm, Triệu Ma và Ba Giang Tống thị là Thứ sử, mọi người cùng ngồi cùng ăn, ai cũng không thể phụ thuộc vào ai, liền tăng thêm cái khó để hình thành hợp lực. Cho tới nay, lại thấy Tạ man là an phận nhất.

Tuy Lưu Quang Nguyên đi ngược lại, nhưng chỉ cần không ép những thủ lĩnh này vào đường cùng, gia tộcTống thị cũng không dám nổi lên dũng khí đối kháng với vị khâm sai đại diện cho triều đình này.

Hồ Nguyên Lễ “nôn mửa” nửa ngày, thực sự không còn gì để nôn nữa, thở hổn hển nâng người lên, ngẩng đầu liền nhìn thấy cái đầu của một cô linh đang trẻo lủng lẳng trên cây, một cái hóc tối om đã không còn gì, cái mắt khác bị quạ đen mổ ra, treo phía dưới hốc mắt, không kìm nổi lại nôn tiếp.

Tống Sở Mộng thở dài một tiếng, lấy ra một hồ lô nước từ trên xe ra, Hồ Nguyên Lễ tiếp tục nhận lấy hồ lô nước, khản đặc nói:
- Sở Mộng huynh, trên xe sao lại mang theo cái này?

Tống Sở Mộng nói:
- Vừa rồi, ta khuyên hai vị khâm sai không nên tới, các vị không nghe, ta biết các vị ắt sẽ có phản ứng như vậy, cho nên đặc biệt chuẩn bị nước sạch. Thực không dám giấu, Tống mỗ lần đầu tiên tới cũng chật vật như hai vị. Ôi! Hai vị khâm sai, chúng ta vẫn nên quay về đi.

Hồ Nguyên Lễ liên tục gật đầu:
- Được, được, chúng ta về đi.

Bên kia, Tôn Vũ Hiên cũng được Tống Vạn Du đỡ súc miệng, vẻ mặt khó coi nói:
- Minh công (cách xưng hô với huyện lệnh” vẫn xin ông mau chóng phái người tới thu dọn những thi hài này đi an táng, để người chết nhập thổ vi an. Hơn nữa, bao nhiêu thi thể như vậy, để lâu e sẽ có dịch truyền bệnh lan rộng.

Tống Vạn Du lộ vẻ khó khăn nói:
- Nhưng...chỗ Lưu khâm sai.

Hồ Nguyên Lễ ngắt lời nói:
- Chỗ Lưu Quang Nguyên tự hai người bọn ta sẽ phân trần! Minh công không cần lo lắng.

Tống Vạn Du vui vẻ nói:
- Nếu như thế, Vạn Du xin tuân theo sự giao phó của hai vị khâm sai ! Chỉ là...những thi thể này, Ôi ! ngỗ tác cũng không muốn thu dọn, nhiều thi thể như vậy, e là...

Mã Kiều xen vào nói:
- Mang chút củi đốt tới đây đi, đốt quách nơi này cho rồi, nếu độc chưa sạch, sợ sẽ họa khắp toàn thành. Tin rằng…những vong linh này sẽ không trách tội chúng ta.

Khi gã nói, luôn cố nén kích động ở cổ họng, không dám nhìn sang hai bên.

Tống Sở Mộng cũng không muốn biến thành trì của mình thành Quỷ vực, vừa nghe nói liền gật đầu.

Hồ Nguyên Lễ và Tôn Vũ Hiên vội vàng đi lên xe, buông màn xe, không dám nhìn địa ngục hai bên đường, mọi người liền vội vàng rời khỏi, đuổi về phía phủ đệ Tống thị. Mọi người vừa rời khỏi phạm vi “bãi tha ma”, nghênh diện liền đụng phải đội ngũ của Lưu Quang Nghiệp.

Hồ Nguyên Lễ và Tôn Vũ Hiên vừa mới ổn lại dạ dày trong xe, vừa nghe Lưu Quang Nguyên tới, hai người lập tức xông ra khỏi xe. Vừa nhìn thấy Lưu Quang Nguyên và số đầu người mà thổ binh đang vác phía sau, hồ Nguyên Lễ liền không kìm nổi mà phát run.

Y chỉ tay về phía Lưu Quang Nghiệp, không kìm nổi giận dữ quát:
- Lưu Quang Nghiệp! ngươi nhìn sạch sẽ như vậy mà lại vô cùng tàn ác, tán tận lương tâm, làm ra những việc vô cùng ác độc, Đào nguyên thuần phác lại trở thành Quỷ Vực trong tay ngươi! Ngươi ngươi…, ngươi tàn bạohành hạ loạn quyền, không kiêng nể gì, tàn sát vô tội, thương thiên hại lý, ta phải buộc tội ngươi! Hồ Nguyên Lễ ta dù có liều mạng, dù mất cả tiền đồ cũng phải buộc tội ngươi, ép ngươi tới chết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK