Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần - Thẩm Nguyệt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vết thương trên mặt nàng ta đã nhạt đi khá nhiều, chỉ còn lại vệt đỏ mờ mờ. Với ánh trăng như đêm nay, xung quanh treo trướng mỏng, Tần Như Lương sẽ không trông thấy.

Vả lại, thời cơ như đêm nay cực kỳ hiếm có.

Hương Phiến rầu rĩ, vội vàng quỳ xuống dưới chân Tần Như Lương: “Tướng quân nhận nhầm nô tì thành nhị phu nhân, nô tì đáng chết. Nô tì không ngờ tướng quân sẽ đến vào lúc này…”

Tần Như Lương lạnh lùng nheo mắt nhìn Hương Phiến: “Ngươi không ngờ rằng ta sẽ đến? Vậy ngươi ăn mặc như vậy, lại còn nhảy múa ở đây làm gì?”

Hương Phiến cúi đầu, giọng nói mềm mại yểu điệu như thể vắt được ra nước: “Nô tì mới học một điệu múa, nếu nhảy múa vào ban ngày sẽ bị người khác chê cười, thế nên ban đêm mới lén lút tới nơi này luyện tập. Nô tì đã treo trướng lên, cứ tưởng rằng sẽ không bị phát hiện…”

Nam tử như thế, trừ Thẩm Nguyệt ra, làm gì có ai không muốn? Hắn ta là nam tử trong mơ của các nữ tử Đại Sở đấy!

Ở nơi cây cối rậm rạp, Thẩm Nguyệt giơ tay nhẹ nhàng vạch tán lá ra, nhìn về phía đình.

Ngọc Nghiên tỏ ra khinh thường: “Không ngờ Hương Phiến thực sự câu dẫn được tướng quân, chỉ là hai người này vô liêm sỉ quá”.

Thẩm Nguyệt cười vài tiếng cực kỳ nhẹ: “Có vẻ hơi cay mắt nhỉ? Đừng nhìn nữa, không phù hợp với thiếu nhi, mau đi gọi người tới”.

Ngọc Nghiên nghiêm túc nói: “Công chúa cũng không được xem nữa!”

Thẩm Nguyệt đắc ý: “Ta đã thành niên rồi, tại sao không thể xem?”

“Trong bụng công chúa vẫn còn người chưa thành niên nhé!”

“Được được được, thế thì ta cố gắng xem bớt đi. Mau lên, đừng làm lỡ thời gian!”

Ngọc Nghiên dặn đi dặn lại: “Công chúa không được nhìn!”, sau đó vội vàng xách váy chạy thẳng tới Phù Dung Uyển.

Đêm nay Liễu Mi Vũ trang điểm rực rỡ nhưng bây giờ vẫn chưa đợi được Tần Như Lương, khó tránh khỏi tâm trạng nguội lạnh.

Nàng ta chưa ăn cơm tối, Hương Lăng cũng không thể ăn. Hương Lăng đói đến mức toàn thân bủn rủn cũng không dám nói, chỉ có thể cố gắng ở bên cạnh an ủi Liễu Mi Vũ.

Không ngờ đúng lúc này Ngọc Nghiên tới Phù Dung Uyển.

Ngọc Nghiên đứng ngay ở cửa viện, cười cười bảo: “Cả phủ đều biết hôm nay nhị phu nhân đón sinh thần, không ngờ sinh thần này lại hiu quạnh đến vậy”.

Liễu Mi Vũ đứng ở cửa phòng, không ngờ rằng một nha hoàn nhỏ bé hôm nay cũng dám tới cười nhạo mình, đang tức nghẹn trong lòng không có chỗ trút giận nên dung nhan méo xẹo, nàng ta the thé giọng: “Tiện tì, đây là chỗ nào mà cũng đến lượt ngươi châm chọc? Chỉ cần tướng quân về nhà sẽ lập tức tới Phù Dung Uyển của ta, còn công chúa nhà ngươi có khóc lóc cầu xin chắc tướng quân cũng không tới đâu! Ngươi có thời gian đứng đây nói móc nói mỉa, chi bằng quay về ôm công chúa mà khóc đi! Hương Lăng, đuổi con tiện tì này ra ngoài!”

Không đợi Hương Lăng ra tay, Ngọc Nghiên đã chủ động lùi ra ngoài, cố tỏ vẻ kinh ngạc: “Tướng quân quay về rồi đó chứ, mà có thấy người lập tức đến Phù Dung Uyển đâu”.

Liễu Mi Vũ biến sắc, nhìn chằm chằm vào Ngọc Nghiên: “Ngươi nói cái gì? Tướng quân không tới chỗ ta, chẳng lẽ lại tới Trì Xuân Uyển?”

Ngọc Nghiên đáp: “Cho dù tướng quân muốn tới Trì Xuân Uyển, công chúa cũng sẽ đóng cửa viện chặt kín như bưng. Bây giờ tướng quân đang phong lưu khoái hoạt cùng người khác ở đình hóng mát bên hồ kìa”.

“Không thể nào!”

“Tin hay không tùy ngươi thôi, dù sao điều gì cần nói ta cũng nói rồi, không làm phiền nhị phu nhân nghỉ ngơi nữa”, nói xong Ngọc Nghiên quay người, biến mất bên ngoài viện.

Liễu Mi Vũ bỗng chốc cảm thấy đầu óc nặng trịch.

Lời nói của Ngọc Nghiên chẳng khác nào sấm dội bên tai, không ngừng vang vọng trong lòng Liễu Mi Vũ.

“Không thể nào..”., làm sao nàng ta có thể nhẫn nhịn cho sự việc này xảy ra.

Hương Lăng đỡ lấy nàng ta: “Chưa biết chừng có âm mưu gì đó, phu nhân đừng để trúng kế của họ!”

Liễu Mi Vũ nhìn sắc trời, nhưng đến tận bây giờ Tần Như Lương vẫn chưa đến! Chẳng lẽ tối nay hắn ta định nghỉ lại trong cung?

Hiển nhiên điều đó là không thể. Lúc này trong cung đã nghỉ ngơi rồi, Tần Như Lương cũng phải về rồi.

Liễu Mi Vũ siết chặt mu bàn tay của Hương Lăng, dưới ánh trăng, gương mặt kia âm u tái nhợt, nàng ta nghiến răng nói: “Thẩm Nguyệt, ngươi ưỡn cái bụng to đùng mà còn dám quyến rũ tướng quân! Nữ nhân ti tiện nhất thiên hạ này quả đúng là ngươi rồi!”

Hương Lăng nói đúng, chưa biết chừng đây là mưu kế của Thẩm Nguyệt, phái Ngọc Nghiên dụ nàng ta qua đó để nàng ta đích thân trông thấy Thẩm Nguyệt dùng thủ đoạn quyến rũ được Tần Như Lương!

Nếu không tại đêm tối nay chỉ có Ngọc Nghiên tới đây mà không thấy bóng dáng của Thẩm Nguyệt?

Từ trên xuống dưới phủ, trừ Thẩm Nguyệt ra, Liễu Mi Vũ cũng không nghĩ ra nổi nữ nhân nào khác!

Nhưng cho dù đã biết có thể đây là mưu kế của Thẩm Nguyệt, Liễu Mi Vũ cũng không thể không đi. Nàng ta không thể để Thẩm Nguyệt thành công, càng không thể để Tần Như Lương chạm vào nữ nhân khác...

Liễu Mi Vũ ổn định tâm trạng: “Hương Lăng, cùng ta tới bên hồ”.

Nàng ta nên tin tưởng Tần Như Lương, nhưng càng tới gần bờ hồ, lòng dạ nàng ta càng thấy hoảng hốt.

Trước đó không lâu, Tần Như Lương mới hứa hẹn cùng Liễu Mi Vũ, cả đời sau chỉ có một mình nàng ta, sau đó nhanh chóng xuất hiện ngay Hương Phiến. Hắn ta đảm bảo rằng sau này sẽ không chạm vào nữ nhân khác, Liễu Mi Vũ thực sự sợ rằng hắn ta lại lần nữa thất hứa.

Trong đầu Liễu Mi Vũ toàn là những hình ảnh ô uế khó coi, đâu còn thừa hơi chú ý tới xung quanh. Bước chân của nàng ta nóng vội, về cơ bản không phải Hương Lăng đỡ nàng ta, mà là nàng ta túm tay Hương Lăng kéo Hương Lăng đi theo.

Hương Lăng ở đằng sau nói: “Phu nhân, người đi chậm thôi, sẽ không có chuyện gì đâu, chắc chắn là công chúa lừa người đó! Tướng quân chỉ thâm tình với một mình phu nhân... á!”

Đâu ngờ vừa nói xong câu này, Hương Lăng ở phía sau đã phát ra một tiếng rên rỉ, đợi khi Liễu Mi Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nàng ta mềm oặt, ngã xuống nền đất.

Bóng cây che phủ ánh trăng, trên nền đất lốm đốm vài điểm sáng, tôn lên gương mặt không chút biểu cảm của Thẩm Nguyệt, còn cả Ngọc Nghiên đang cầm gậy gỗ trong tay.

Liễu Mi Vũ giật mình, ban nãy đi nhanh quá nên không phát hiện ra hai người này đã xuất hiện ở sau lưng từ bao giờ!

Thẩm Nguyệt và Ngọc Nghiên đã chực sẵn ở con đường phải đi qua để tới đình hóng mát bên hồ, chỉ đợi Liễu Mi Vũ mò tới nơi.

Liễu Mi Vũ vô thức định hét lên.

Nhưng động tác của Thẩm Nguyệt nhanh hơn nàng ta, bước lên phía trước, giơ tay tóm lấy cổ tay của Liễu Mi Vũ, trở tay kiềm chế được nàng ta, một bàn tay khác bịt miệng nàng ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK