Mục lục
Hoàng Tộc Đại Chu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ừm ”

Giọng Nhân hoàng lại vang lên, bình thản như nước, nghe không ra cảm xúc gì: “Nay là thời buổi rối loạn, thiên hạ thương sinh vạn dân, cùng vận mệnh triều đình, đều quyết định bởi một trận chiến này. Yếu đạo phía đông Hoàng cung, trẫm mệnh ngươi cùng Tam thập lục hoàng tử Lưu Khải, toàn lực canh gác. Ngươi từng tu tập Nho đạo, Phương gia cũng là nhiều thế hệ trung thần. Nên làm như thế nào, trẫm không nói nhiều. Tất cả phúc họa tự cầu, trẫm cũng không bận tâm các ngươi!”

“Vi thần hiểu”

Phương Vân cúi đầu, cung kính nói. Kết quả cuối cùng của trận chiến đấu này, quyết định tương lai vận mệnh mấy ngàn năm của cả thiên hạ. Là trở về thời đại hắc ám trung cổ tông phái thống trị, hay là tiếp tục văn minh thịnh thế nho gia thống trị?

Liên minh tông phái Thượng cổ, trung cổ, cận cổ, liên thủ tiến công kinh thành. áp lực Phương Vân cùng trọng thần Đại Chu gặp phải có thể đoán được. Nhưng áp lực lớn nhất, không phải là Phương Vân bọn họ. Mà là Nhân hoàng!

Hắn phải đối mặt, không chỉ cường giả cao nhất của đối phương, mà còn có đại đế dị tộc bất kỳ lúc nào cũng có thể nhúng tay vào. Theo như lời hắn, trong cuộc chiến tranh này, hắn không bận tâm đến những người khác. Không phải không muốn, mà là vô lực.

Trận chiến tranh này, mỗi người đều chỉ có thể tự cầu đa phúc.

“Trẫm có kiện Ngũ Đế phó giáp, nay ban cho ngươi. Những việc khác, phải dựa vào chính ngươi”

Nhân hoàng thanh âm rơi xuống, trong Trung ương Tử khí điện, đột nhiên bay ra một thứ đỏ đậm to như bàn tay. Phương Vân tiếp nhận theo bản năng, là một chiến giáp cao bát tấc rất tinh xảo, lưu quang tràn đầy, tỏa ra một cỗ khí tức to lớn.

“Đế Vũ chiến giáp!”

Phương Vân cảm giác được sự liên kết với huyết mạch, cảm giác giao thoa như nước chảy, trong lòng rất chấn động. Chiến giáp này cùng với Đế Vũ chiến giáp ở trên người phụ thân Phương Dận mà Phương Vân từng thấy, cơ hồ giống nhau như đúc, nhưng, Phương Vân lại biết Đế Vũ chiến giáp chân chính, còn ở trên người phụ thân Phương Dận. Cái trên tay hắn giờ, hiển nhiên không phải thực. Cũng không có cái loại khí độ hùng hồn của Ngũ Đế chiến giáp chân chính.

“Đế Vũ phó trác! Thượng cổ sau khi Đế Vũ băng hà, từ các trọng thần long đình, phỏng tạo Đế Vũ chiến giáp tạo ra mà thành!”

Phương Vân trong lòng theo bản năng hiện lên ý niệm này trong đầu, nhưng là chân chính làm cho hắn khiếp sợ cũng không phải là điều này. Mà là Ngũ Đế phó giáp tất cả có năm kiện, đều giống Ngũ Đế chiến giáp. Nhân hoàng cũng không ban cho Phương Vân, chiến giáp Đế Khốc hoặc Đế Thang, mà may mắn thế nào ban cho hắn Đế Vũ chiến giáp.

Trong đó tựa như có thâm ý khác, Phương Vân mơ hồ cảm giác được, Nhân hoàng tựa như đã sớm biết chuyện của mình. Nhưng phía sau, không muốn lo lắng việc này.

“Đa tạ bệ hạ”

Phương Vân quỳ một gối, lĩnh chỉ tạ ơn: “Rồi, lui xuống đi”

Nhân hoàng nói xong không một tiếng động gì nữa. Tuy không có quá mức chú ý đối với Phương Vân, cũng không có quá lạnh nhạt với Phương Vân. Mà cho đến lúc này, chân thân hắn vẫn ở trong Trung ương Tử khí điện như trước, vẫn chưa hiện thân. Ai cũng không biết vị hoàng giả trung tâm này thân ở gió lốc, lúc này đang lo lắng cái gì, lại suy nghĩ cái gì.

Thời điểm Phương Vân rời đi từ giữa Tử khí điện, vừa đụng phải Thập Tam hoàng tử Lưu Triệt được triệu kiến, hai người nhìn nhau, lập tức đi thoáng qua.

Từ trên bậc thang uyển duyên đi xuống, Phương Vân mới phát hiện, trong hoàng cung cường giả như mây, tuy rằng nhìn có vẻ đông đúc, nhưng mơ hồ trong lúc đó rõ ràng phân tứ phương trận, chính là sắp hàng theo bốn phương vị đông, nam, tây, bắc.

Đám người Vũ Vô Địch, Hoắc Khứ Bệnh, Lưu Triệt, Anh Vũ hầu, Liệt Vũ hầu gác phía nam; Vũ Mục, Thần Vũ hầu, Thiên Vũ hầu, Thái tử Lưu Tú, Lạc Tinh Thần canh phía tây; Tửu Chúc Trang Tư Trần, Văn Trạng Nguyên, Lý Ức Huyền, Tam Công gác phía bắc; Tam thập lục hoàng tử Lưu Khải, tên cường giả áo trắng không biết tên kia và bản thân gác phía đông.

Bốn phương hướng, mỗi phương hướng đều bao quanh rất nhiều hoàng thất cung phụng, trấn điện vương hầu, hoàng cung cao thủ, còn có một ít cường giả xa lạ Phương Vân cũng không biết. Những người này, bình thường, cũng không hiển sơn lộ thủy, chỉ là lúc này, kinh thành nguy ngập, bị triều đình lôi từ chỗ tối ra chỗ sáng.

Chuyện hơn một nghìn năm của Đại Chu triều dù sao không giống người thường, điểm này, Phương Vân đương nhiên dùng ý thức xem xét hoàng cung sẽ biết. Chỉ là, Phương Vân trong lòng không thoải mái như trước. Mặt ngoài thoạt nhìn, triều đình nhân tài nhiều, Thần vệ đại quân lại thêm cường giả tiềm ẩn trong hoàng cung, nhìn lại các đời lịch đại, cũng là hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất. Nhưng số lượng tuy nhiều, nhưng cường giả Địa hồn Cảnh giới chân chính, vẫn rất thiếu.

Chiến tranh thực sự, thường quyết định kết quả quyết đấu giữa các cường giả mạnh nhất. Triều đình cậy số mệnh vương triều hùng hồn, cố nhiên tích lũy nhiều cường giả. Nhưng võ giả Địa hồn Cảnh giới mạnh nhất, vẫn rất ít. Đây không phải ngoại lực có thể dễ dàng có được.

“Phương đại nhân, thật tốt quá. Không ngờ, mọi người cuối cùng có thể chiến đấu cùng nhau”

Thời điểm Phương Vân đi qua, ba đạo thân ảnh quen thuộc bước nhanh lại.

“Hoắc đô thống, Nhĩ Chu Đô Thống, Lương Đạo Đô Thống”

Phương Vân cười cười, đối diện chính là tam đại đầu sỏ hắn quen biết ở trong Chinh sát đại quân. Mấy người này là Vũ Mục cố ý hay là võ ý, an bài ở tại phía đông hoàng cung.

“Phương đại nhân, thời điểm trong Chinh sát đại quân, chúng ta luôn không có cơ hội cùng nhau kề vai chiến đấu. Đến bây giờ, coi như là tâm nguyện được đền bù rồi”

Nhĩ Chu Vinh cười nói.

“Nhĩ Chu Đô Thống, cái này không thể đùa được đâu. Nếu có thể, ta không hy vọng, là trong tình huống này, cùng các vị sóng vai chiến đấu”

Phương Vân lắc đầu nói.

Mấy người lắc đầu bật cười.

“Phương Vân!”

Đột nhiên trong lúc đó, một tiếng nữ tử quát chói tai, từ trong đám người truyền ra. Mấy người đều ngẩn ra, theo bản năng nhìn lại. Một nữ tử tuyệt mỹ chỉ tóc dài phiêu dật, thân khoắc trọng giáp tinh mỹ màu đen, cầm trong tay một thanh trường đao hắc sắc, vẻ mặt hung thần ác sát đi ra từ trong đám người.

Trước mắt đại chiến tới gần, tất cả mọi người đều trong lòng nặng trịch, mặc dù nói cũng thấp giọng. Nhưng nữ tử này lại không chút ý tứ nào, dù là hiện tại là thời khắc đặc thù.

“Kế Đô công chúa!”

Nhìn nữ tử tuyệt đẹp như hung thần này đi tới, bọn người Lương Đạo Thành hô nhỏ một tiếng. Bọn họ tuy rằng đi lại kín kẽ ở trong cung. Nhưng cũng biết vị Kế Đô công chúa này. Nguyện nhân rất đơn giản, vị Kế Đô công chúa tiếng tăm lừng lẫy này từng đại náo ở Liệp Lộc viên một trận. Nếu là bình thường, công chúa cũng đành, nhưng đây là một vị công chúa, kế thừa thượng cổ hung môn, đạo thống thượng cổ Dracula tông. Căn bản không phải công chúa tầm thường.

Kế Đô công chúa một thân chiến giáp, mặt mày hàm sát, gắt gao nhìn chằm chằm Phương Vân. Đến gần mấy bước đột nhiên trở nên hoan hỉ, mặt mày tươi tỉnh như hoa: “Ta Phong Mã Gia, tìm ngươi vất vả quá đấy”

Thanh âm rơi xuống, cả người đều trở nên yêu diễm hẳn lên.

Lương Đạo Thành, Nhĩ Chu Vinh, Hoắc Trọng Nhụ trao đổi cho nhau một ánh mắt, mỉm cười nói với Phương Vân: “Phương đại nhân, hai người nói chuyện đi nhé”

Nói xong, cũng không chờ Phương Vân trả lời, lập tức rời đi.

Kế Đô công chúa là đóa hoa hồng có gai, ham mê cổ quái kia, mọi người ai cũng đều biết. Nhưng, mấy người lại không chú ý cái này. Có nghe đồn, lúc trước Phương Vân phụng mệnh lệnh triều đình điều tra chuyện Lự hoang Ninja cấu kết cùng tông phái, thời điểm rời bến, là đồng hành cùng Kế Đô công chúa.

Hai người không chênh tuổi nhiều quá, đều là người trẻ tuổi, cái gọi là trai tài gái sắc, phía sau gặp mặt tự nhiên có chuyện gì khác mà người ngoài không biết.

Phương Vân lắc đầu, không ngăn trở ba người. Quay đầu nhìn Kế Đô công chúa nói: “Đủ rồi đây là lúc nào người còn có tâm tư đùa cợt nữa. Trận chiến đấu này ngươi thực không nên tham gia vào”

“Vì cái gì?”

Kế Đô công chúa thản nhiên cười, đến gần Phương Vân, tay phải trắng như tuyết, chèn Kế Đô đao sắc bén vô cùng lên cổ Phương Vân.

“Ta tìm ngươi nhiều lần như vậy, tại sao tránh không gặp?”

Bộ dạng vốn yêu kiều không còn, cho đến lúc này, Kế Đô công chúa mới hiện ra bản sắc ma nữ, uy hiếp nói.

Phương Vân thần sắc thờ ơ, hắn tự nhiên biết chuyện Kế Đô công chúa vài lần bái kiến Tứ Phương hầu phủ. Càng biết vị này công chúa từ đầu đến cuối mắt đều chính xác, chính là vô luận như thế nào, muốn kéo hắn đến bên Thập Tam hoàng tử Lưu Triệt.

“Đàn long phệ long, thiên hạ đại loạn. Thời điểm này, ngươi cảm thấy hoàng tử chi tranh còn có ý nghĩa sao? Hơn nữa, ngươi nếu là vì Thập Tam hoàng tử, có thể không cần lo lắng nữa. Tin tưởng ta cùng Thập Tam hoàng tử trong lúc đó đạt được hiệp nghị, cũng không thể gạt được ánh mắt ngươi”

Phương Vân thần sắc bình thản, bình tĩnh đẩy thanh Kế Đô đao sắc lẹm kia ra: “Nghe ta, trận chiến đấu này, ngươi thực sự không nên tham gia”

Ba thời đại tông phái quét đến, tuy rằng mọi người đều tận lực duy trì trấn định. Nhưng trong lòng rốt cuộc như thế nào, chỉ có tự mình mới biết. Chiến tranh xưa nay không tránh được người chết. Ai cũng không biết, giờ khắc này bằng hữu còn đang chuyện trò vui vẻ, Thái Sơn sụp xuống mà sắc mặt không thay đổi, ngay sau đó có thể đã ngã xuống rồi.

Kế Đô công chúa tuy rằng bề ngoài nhìn thực hung hãn. Nhưng Phương Vân sớm biết, nàng là miệng cọp gan thỏ. Nói ra, nàng dù sao cũng là nữ nhân. Không tính tầng ngụy trang bên ngoài kia có dầy bao nhiêu, cũng không thể thay đổi điều này.

Phương Vân cùng Kế Đô công chúa coi như là có chút giao tình. Biết công chúa hung hãn này thật ra trong lòng cũng không phá hư. Chỉ là ham mê có phần cổ quái mà thôi. Công bằng mà nói, Phương Vân cũng không muốn nhìn nàng đi tìm cái chết. Thiên Trùng lục phẩm thực lực, trong cuộc chiến tranh này, chỉ là vật hi sinh mà thôi. Cũng không phải kho báu tông phái nào cũng có thể bảo tồn lại hoàn chỉnh, cũng không phải truyền nhân tông phái thượng cổ, cũng là tư chất xuất chúng như vậy.

Hơn hai mươi tuổi, có thể đạt tới Thiên Trùng lục phẩm, ở thượng cổ cũng là thiên tài đứng đầu võ đạo. Nhưng trong thiên địa loạn cục này, thiên tài như vậy còn xa mới đủ.

Phương Vân thật sự không hy vọng, nữ tử như hoa này, một khắc trước còn chuyện trò vui vẻ cùng bản thân, ngay sau đó đã trở thành một phần của biển máu kia.

“Sao luyến tiếc ta a? Có phải động tâm đối với ta rồi hay không? Ngươi nói, chỉ cần ngươi nói một câu, nói không chừng niệm tình ngươi tuổi trẻ có thực lực như vậy, ta sẽ gởi gắm thân mình cho ngươi”

Kế Đô công chúa cười nói, vẫn không có vẻ gì đứng đắn.

“Ngươi hiểu ý ta mà”

Phương Vân nhìn chằm chằm ánh mắt Kế Đô, ánh mắt nhìn thấu trong lòng nàng. ánh mắt nhìn thấu tất cả này, Kế Đô công chúa cảm thấy bản thân nhất thời giống như bị lột trần, không có chỗ nào che giấu. Rốt cuộc thần sắc có chút mất tự nhiên, bất giác tránh né ánh mắt Phương Vân.

“Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì...... Đây là bản thân ta lựa chọn. Đây là vương triều ta, phụ hoàng ta, đế quốc ta...... Ta không thể trốn tránh”

Kế Đô công chúa nghiêng mặt đi, lẩm bẩm nói. Từng sợi tóc lướt qua hai má, bay bay theo gió.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK