Mục lục
Hoàng Tộc Đại Chu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ với loại ánh mắt này, đã làm cho các cường giả võ đạo chung quanh, cảm nhận được một cỗ áp lực làm cho người ta hít thở không thông!

“Chạy mau!...”

Trong hỗn loạn, không biết là ai kinh hô một tiếng, tiếp đó tất cả mọi người lập tức hốt hoảng chạy thục mạng. Hung vật trong nước này, khí tức quá mức cường hoành, quá mức đáng sợ. Đặc biệt một số cường giả Thiên Tượng đỉnh phong, cảm giác càng hết hồn.

Cảm giác bản thân tựa như một chiếc thuyền con ở giữa phong ba bão tố, bất cứ lúc nào cũng gặp nguy cơ lật úp.

“Ầm ầm!...”

Chỉ nghe một tiếng nổ long trời lở đất, quái vật khổng lồ trong hải dương này, rốt cuộc phá nước mà ra. Cả Đại Doanh châu bỗng nhiên mây đen cuồn cuộn, cuồng phong gào thét, một bộ dấu hiệu mưa gió nổi lên. Mọi người còn chưa có chạy quá xa, liền phát hiện cả trời đất đã tối sầm lại, bỗng nhiên từ ban ngày biến thành đêm tối.

“Ha ha ha!”

Một tràng tiếng cười to vui sướng lâm li, bỗng nhiên ở trong thiên địa vang lên: “Côn Bằng! Ta rốt cuộc đã luyện hóa tinh huyết Côn Bằng, đạt đến cấp Thiên Tượng! Thiên hạ to lớn, hôm nay mặc ta tung hoành! Hai người các ngươi, liền làm nhóm cường giả tế phẩm đầu tiên cho ta!”

Thanh âm vừa dứt, trong thiên địa đột nhiêu nhấc lên một cỗ không gian gió lốc hủy thiên diệt địa!

Trong đêm tồi, truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết hoảng sợ mà thê lương. Hai tiếng kêu thảm thiết này cách nhau cực xa, nhưng hầu như là cùng một thời gian vang lên. Hai đạo thanh âm vừa vang lên, lập tức quy về yên lặng, hiển nhiên là đã chết. Hơn nữa là không có bất kỳ đường sống chống cự nào.

“Tốc độ thật đáng sợ!”

Cảm giác được một màn này, các võ giả trong lòng phắt lạnh. Nhưng đa số mọi người, lại là rung động trước một câu nói vừa rồi của Phương Vân.

“Côn Bằng! Là được xung tốc độ đệ nhất thiên hạ, đồng thời có không gian thiên phú, hai cánh có thể nhấc lên không gian gió lốc, Viễn Cổ Côn Bằng!! ”

Mọi người nguyên một đám sắc mặt đại biến, giống như chim thú kinh hoàng, cũng không quay đầu lại mà điên cuồng chạy thục mạng.

“Ha ha ha!””.

Phương Vân tinh tường xem thấy những cường giả võ đạo ở bên dưới trong núi rừng, nhỏ như con kiến đang điên cuồng chạy thục mạng, trong miệng phát ra một hồi cười to, căn bản không đem những người này đề ở trong mắt Đặt chân vào cặp Thiên Tượng, luyện hóa tinh huyết Côn Bằng, hắn đã triệt để từ nơi này trong đám người này thoát ra, bước chân vào một cảnh giới cao hơn nhiều.

Một lực lượng cường đại, từ trong cơ thề truyền đến. Phương Vân cảm giác bản thân tựa như cùng cả trời đất dung hợp cùng một chỗ, hắn có thể rõ ràng cảm giác được các tầng không gian. Đây là một loại cảm giác như cá gặp nước.

Phương Vân tinh tường, đây là thiên phú thần thông của Côn Bằng. Năng lực không gian. Hiện tại, chỉ cần hắn nguyện ý, trong nháy mắt có thể đơn giản nhấc lên một hồi không gian gió lốc trong phạm vi khổng lồ, đem kẻ địch đơn giản xé thành nát bấy.

Lực lượng cường đại, mang đến tâm tính cường đại Hôm nay, hắn đã hoàn toàn từ trong đám người điên cuồng chạy trốn kia thoát ra. Đối với những người này, Phương Vân hiện tại đã không có bất kỳ sát ý nào, bởi vì không đáng!

Đạo bất đồng, bất tương vi mưu!

Phương Vân cùng những người này đã không còn là người trên cùng một đường nữa!

“Lệ!...”

Một tiếng thét dài, Phương Vân thu bảo vật của hai gã cường giả cấp Thiên Trùng, hai cánh dài mấy trăm dặm mở ra, nhấc lên mây trôi cuồn cuộn, lập tức dùng một loại tốc độ siêu việt tưởng tượng, hướng về phía Thiền Thảo tự lao đi.

Trên bầu trời lóe lên một cái, nguyên bầu trời một mảng hắc ám, bỗng nhiên khôi phục sáng ngời.

Cả vùng đất, các cường giả võ đạo vừa mới chạy ra ngoài mấy trăm dặm, nhìn sang bầu trời đã sáng lại, thần sắc biến ảo bất định, có người cảm thấy may mắn, có người nổi giận!

Côn Bằng tốc độ đệ nhất thiên hạ, nếu như vị kia nguyện ý, có thể trong nháy mắt giết tất cả mọi người ở đây. Toàn bộ hoàn toàn là tự tác đa tình, người ta ngay từ đầu đã không đem mình đề vào mắt

Đại Doanh châu, Thiền Thảo tự.

Một đám vu nữ dung mạo xinh đẹp đang ở trong chùa, nhẹ nhàng nhảy múa. Đằng sau chùa miễu, bày biện vài cái đệm, mấy tên Thần cung tóc bạch kim, thần sắc lãnh tuấn, đang xếp bằng ở trên mặt đất, một mặt yên lặng uống rượu, một mặt nhìn vũ đạo.

Đột nhiên, một thanh âm dồn dập ở trong chùa vang lên:

“Mau rời đi!”.

‘Đại sư?”

Đại Tư Cung cùng mấy tên Thần cung đang uống rượu, đột nhiên nghe thanh âm như thế, còn chưa kịp phản ứng.

“Hừ! Muốn đi? Đi được sao!”

Một thanh âm lạnh như băng, đột nhiên vang lên trong điện. Đạo thanh âm này vừa vang lên, Đại Tư Cung đầu tiên sắc mặt đại biến, hắn lập tức cảm giác được một cỗ khí tức đáng sợ, đang nhanh chóng tiếp cận ở đây. Ngay sau đó các Thần cung khác cũng cảm giác được.

Lời còn chưa dứt, cả không gian Thiển Thảo tự, trong mí mắt sụp đổ, xuất hiện một không gian gió lốc kịch liệt. Đình núi, cổ thụ chung quanh Thiền Thảo tự, ngay cả không quan cũng không duy trì được, lập tức bị không gian gió lốc xé thành mãnh nhỏ.

Tường của Thiền Thảo tự trong nháy mắt đã không chống cự được, trong nháy mắt sụp đồ, vách tường, ngói, nóc nhà, toàn bộ bị không gian gió lốc đáng sợ xé thành tùng mảnh

Vu nữ đang biểu diễn vũ đạo, đã bị kinh hãi phát ra một hồi tiếng kêu hoảng sợ. Vài tên Thẩn cung nguyên bản thần sắc bình tĩnh, sắc mặt càng trắng bệch như giấy vậy.

Không có ai ngờ tới, kẻ địch này đến nhanh như vậy, đáng sợ như vậy! Quả thực giống như lôi đình. Lúc này muốn chạy trốn thì đã chậm. Bốn phương tám hướng đều là lốc xoáy không gian, căn bản không chỗ có thể trốn.

“Tiến ma thần không gian! Đại sư, tiếp ứng chúng ta”.

Đại Tư Cung phản ứng cực nhanh rít gào một tiếng, nhanh chóng bắn người dậy, như một đạo điện xẹt, lướt về phá ma thần tượng trong Thiển Thảo tự. Mấy người khác cũng kịp phản ứng, đều phóng về phía ma thần tượng.

Nhưng mà bọn họ phản ứng vẫn chậm. Chỉ nghe oành một tiếng, Thiển Thảo tự đã sụp đồ. Vu nữ trong chùa, tính cả mấy tên Thần cung trong đó, toàn bộ bị lốc xoáy không gian cuồng bạo, nghiền thành phấn vụn.

“Phanh!”.

Trong Thiền Thảo tự, trong ma thần tượng mặt xanh nanh vàng, đột nhiên thò ra một bàn tay màu xanh. Khi Đại Tư Cung sắp bị lốc xoáy không gian nuốt hết, một tay bắt lấy hắn đi vào. Đồng thời một cỗ hào quang mịt mờ bắn ra, chống cự lại lốc xoáy không gian bốn

“Thí chủ, khuyên người phải có lòng khoan dung! Ta tuy công kích ngươi không sai, nhưng ngươi đoạt đan dược của chúng ta như vậy, cũng đã giết nhiều người của chúng ta như vậy. Chúng ta đều xóa bỏ lẩn nhau có được không?”

Trong không gian ma thần, tăng nhân thần bí thanh âm nhẹ nhàng đi ra, ngữ khí cực kỳ bất đắc dĩ. Người trước mắt này đã mạnh lên, công lực thăng tiến, lập tức xoay người, ngay cả hắn cũng cố kỵ không thôi.

“Hoà thượng thật giảo hoạt, thấy tình thế không đúng, lập tức yếu thế. Lúc trước, ta đoạt vài viên đan dược, ngươi tại sao không khuyên người pha có lòng khoan dung!! Hôm nay mắt thấy không phải đối thủ, mượn ra lí do này thoái thác, không biết là đã quá muộn sao?”

Bầu trời mây đen cuồn cuộn, một thanh âm lạnh như băng, từ không trung bay xuống:

“Được làm vua thua làm giặc! Đơn giản chính là chỗ này! Lão hòa thượng, nếu muốn chạy trốn! Phải xem bản lãnh của ngươi!”

Thanh âm vừa dứt, ở trên mây, một đạo bóng đen khổng lồ hai cánh chấn động, tung ra mây trôi vô cùng, từ phía trên đáp xuống. Cách mặt đất chừng mấy ngàn trượng. Côn Bằng thân hình đột nhiêu trở nên cục kỳ mơ hồ, hình như là sập nhập vào một không gian khác, sau đó không ngừng thu nhỏ lại.

Bất quá chỉ trong nháy, bốp một tiếng, Côn Bằng khổng lồ cách mặt đất chừng mấy trăm trượng, đột nhiêu biến mất không thấy.

“Gầm!...”

Trong không gian ma thần tượng, một tiếng gầm dài, viễn cổ Côn Bằng thân hình khổng lồ, đột nhiêu xuất hiện. Thân thể dài mấy trăm dặm giống như một dãy núi liên miên, vắt ngang ở trong trời đất. Một đôi cánh chim, càng như mây trời rủ xuống, to lớn hoành tráng, làm cho người ta có một loại cảm giác đánh sâu vào thị giác rất mãnh liệt.

“Xong rồi!”

Đại Tư Cung sắc mặt lộ vẻ sầu thảm, hắn không ngờ, vị này lại có thể lại đuổi tới đây nhanh như vậy.

“Tiếp ta một chiêu, ta lập tức bỏ qua cho các ngươi”.

Phương Vân con mắt như thái dương, ở trong không gian âm u này, lóng lánh hào quang chói mắt. Ánh mắt hắn nhìn chằm vào Đại Tư Cung cùng ba gã tăng nhân, thanh âm to lớn, vang lên ở trong không gian.

Thanh âm vừa dứt, Phương Vân hai cánh mở ra, thân hình khổng lồ bỗng nhiên biến mất ở trong một đạo gió lốc cực lớn, như sóng triều, hướng về phía bốn người cuộn tới.

“Hai vị sư đệ! Giúp ta giúp một tay!” Tăng nhân thần bí quát lên.

Hai gã tăng nhân hiểu ý, một trái một phải, song chưởng vỗ vào phía sau lung tăng nhàn thần bí. Ngay cả Đại Tu Cung cũng cảm giác được tình huống nguy hiểm, đem tất cả nội lực góp vào.

“Yết Đế ba la, yết Đế ba la đa, a bác bà ma hà! ”

Tăng nhân thần bí thần thái trang nghiêm, trong miệng phát ra một hồi âm phù không rõ ỷ nghĩa, sau đó bỗng nhiên một chưởng đánh ra.

“Oành!”

Không gian chấn động, một pho tượng Phật Đà màu đen mấy ngàn trượng, ba đầu sáu tay, toàn thân thiêu đốt lên hỏa diễm màu đen, tản mát ra một cỗ khí tức hắc ám đậm đặc, đứng sững ở trên không bốn người. Tòa Phật Đà này thần thái dữ tợn, đột nhiên hét to một tiếng, liền huy động pháp khí vô cùng, hướng về Phương Vân đánh tới.

Phật Đà hủy diệt vô lượng, trang kinh thư phật môn ghi lại, Phật Đà thống lĩnh hủy diệt ma thần, có pháp lực vô cùng!

Tòa Phật Đà hủy diệt màu đen bàn tay lớn nhất ở giữa, một Phù văn chữ “Dương” cực lớn màu đen, mang theo lực lượng tràn trề, hướng về phía Phương Vân trấn áp qua.

“Oành!”

Không gian lốc xoáy sinh diệt bất định, to lớn vô lượng, giống như sóng biển cuồng bạo nhất, trong nháy mắt đã đem phù văn này nuốt hết vào. Không gian vô cùng nứt ra, không ngừng thôn phệ lực lượng trong phù văn kia

Phù văn này, ở trong không gian gió lốc mênh mông, đi hơn mười trượng, lập tức năng lượng bị khe hở không gian vô cùng nuốt vào, tiêu tán vô hình. Tính cả Phật Đà hủy diệt phát ra Phù văn phật gia này, trong nháy mắt đã bị lốc xoáy không gian chôn vùi. Chỉ nghe một hồi nổ vang, Phật Đà hủy diệt cực lớn. Ở trong không gian gió lốc đáng sợ đó, hóa thành bụi

‘Đi mau”.

Ba gã hòa thượng biến sắc, ngay cả tài liệu đan dược quan trọng trong không gian cũng không quan tâm, nhấc lên Đại Tư Cung, độn trong hư không, chia làm ba phương hướng, nhanh chóng lao đi. Thân hình ba gã tăng nhân, nhanh chóng trở nên đơn bạc, ảm đạm, tựa như trong tích tắc, từ thực thề biển thành đơn bạc, thân ảnh trở nên bắt đầu mơ hồ.

“Múa búa trước cửa Lỗ Ban!”

Phương Vân nhìn thấy ba gã tăng nhân muốn chạy trốn, cười lạnh một tiếng. Điều khiển không gian quy tắc, Côn Bằng đúng là cao thủ trong cao thủ, thiên phú thần thông của nó chính là không gian chi lực. Ba người này tuy bước chân vào Thiên Trùng tam phẩm, nhưng đối với lĩnh ngộ không gian chi lực còn chưa sâu.

Muốn ở trước mặt viễn cổ Côn Bằng mà chạy trốn, căn bản là không biết tự lượng sức

“Bốp!”

Phương Vân hai cánh chấn động, trong nháy mắt hập vào trong tầng tầng không gian. Thân hình khổng lồ, giờ khắc này thể hiện ra tốc độ cùng tính linh hoạt, quả thực không thể tưởng tượng nồi.

Giữa tiếng kêu gào thê thảm, vài luồng huyết vũ rơi xuống. Ba gã tăng nhân Thiên Trùng tam phẩm tuy chia làm ba phương hướng, nhưng vẫn bị Phương Vân hầu như đồng thời đuổi theo, không gian lốc xoáy cuồn cuộn, đã đem thân thể ba tăng nhân xoắn thành nát

“Gầm!...”

Phương Vân thân hình chấn động, thân hình khổng lồ lại nhảy vào tâng tầng không gian, một lẩn nữa xuất hiện ở trong không gian ma thần. Hai cánh chỉ chấn một cái, đã đem đan dược bọc lại ở dưới cánh, sau đó phá không bay ra khỏi không gian này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK