Mục lục
Hoàng Tộc Đại Chu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mãng Hoang hầu lại tiếp tục hỏi tin tức của quân doanh hai mươi bảy, xem thử hao tổn bao nhiêu....Phương Vân đều trả lời đầy đủ. Đối với việc Hứa Quyền bị huynh đệ Phương gia làm nhục ở Đông Giao, Mãng Hoang hầu không hề nói một chữ. Những việc này nhìn qua rất giống là đang báo cáo công tác bình thường.

- Về chuyện ngươi tấn chức, triều đình đã có văn thư đưa xuống.

Mãng Hoang hầu nhìn lướt qua Phương Vân lạnh nhạt nói.

Phương Vân bình thường rất lạnh nhạt với nhiều chuyện, không hề biểu hiện ra, nhưng khi nghe thấy câu này thì lòng cũng khẩn trương cả lên, hơi nhảy một chút. Việc hắn có thể phong hầu hay không, liền phải do triều đình quyết định. Nhưng mà, tâm chí của Phương Vân kiên định hơn người bình thường, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, bộ dáng đang lắng nghe.

Mãng Hoang hầu thấy như vậy thì khẽ gật đầu, từ dưới bàn lấy ra một quả cầu bằng đồng, rồi từ trong đó rút ra một dải lụa màu vàng óng, đưa tới:

- Đây là văn thư triều đình, một mình ngươi xem đi!

Bàn tay Phương Vân nhấc lên, nhìn vào trong dải lụa màu vàng liền nhìn thấy mấy chữ ngắn ngủi:

"Lục Bộ ngự bút: An quốc tướng quân Phương Vân lập chiến công to lớn ở Mãng Hoang, vẻ vang cho Đại Chu. Nay phong làm Bình Yêu đại tướng quân để biểu dương kỳ công! Mặt khác, theo như lệ củ của quân ngũ, đại tướng quân Phương Vân trước tháng ba phải trở về kinh thành để báo cáo với Binh bộ!"

Kế tiếp là đại ấn của lục bộ: Binh bộ, Hình bộ, Lễ bộ, Công bộ, Hộ bộ, Lại bộ.

- Quả nhiên không thể phong hầu!

Phương Vân nhìn xong thì thở dài trong lòng, có hơi chút thất vọng.

Đối với kết quả này thì hắn đã sớm có dự liệu. Điều kiện để phong vương bái hầu của Đại Chu vô cùng hà khắc, cũng không phải là ngươi chém chết một vương hầu của quân địch là có thể lập tức phong hầu. Đối với Đại Chu hoàng triều, không hề có chuyện đơn giản như vậy.

Mặc dù văn thư của triều đình không hề nhắc tới một chữ phong hầu. Nhưng mà, Phương Vân lại thấy được đại ấn của Lục bộ, hắn cũng biết mấy vị đại thần cũng đã từng thảo luận qua chuyện mình có thể được phong hầu hay không. Bởi vì, đối với chuyện phong làm đại tướng quân, thì thông thường chỉ cần Binh bộ cùng Hộ bộ ra mặt, và trên văn thư sắc phong đại tướng quân cũng chỉ có đóng dấu của Binh bộ cùng Hộ bộ, chứ không phải có đầy đủ đại ấn của Lục bộ như trên văn thư này.

Phương Vân thậm chí còn biết, chuyện phong hầu của mình còn bị bác bỏ bởi Lục bộ. Bởi vì, nếu như Lục bộ thông qua, mà Quân Cơ Xứ bác bỏ thì trên văn thư phải còn có đại ấn của Quân Cơ Xứ.

- Số chiến công mà ta lập lần này đã đủ để phong làm đại tướng quân, nhưng nếu muốn phong vương bái hầu thì còn chưa đủ!

Phương Vân thầm nghĩ trong lòng. Hắn chỉ cần thông qua đại ấn được đóng trên văn thư là đã đem toàn bộ chuyện tình phong hầu hiểu rõ trong đầu.

Lục bộ là do các văn thần triều đình nắm giữ, Quân Cơ Xứ cùng Binh bộ tuy có liên quan lẫn nhau, nhưng cũng không có cách nào ảnh hưởng đến quyết sách. Lấy tác phong ngay thẳng của các văn thần triều đình, đối với các việc này thì luôn xử lý công bằng, thậm chí Vũ Mục cũng không thể can dự vào quyết định của các văn thần được. Cho nên, Phương Vân biết lần này phong hầu không được chắc chắn là do chiến công không đủ.

- Phương Vân, biểu hiện của ngươi trong chiến tranh Mãng hoang lần này vô cùng không tệ! Lấy năng lực của ngươi, tối đa trong một, hai năm là có thể phong hầu được. Phụ thân của ngươi cũng là công thần triều đình, ta hi vọng ngươi có thể học tập phụ thân ngươi, hiệu lực vì triều đình, hiệu lực vì Đại Chu, hiệu lực vì giang sơn xã tắc!

Mãng Hoang hầu mở miệng nói.

- Phương Vân hiểu, đa tạ Hầu gia chỉ bảo!

Phương Vân thu hồi văn thư triều đình, cúi đầu thi lễ một cái. Ngay giây khắc cúi đầu, trong đầu thầm nghĩ: "Chỉ cần triều đình không phụ ta, ta tất nhiên không phụ triều đình! Nếu triều đình phụ ta, thì ta tất phụ triều đình!"

Kiếp trước, đầu sỏ của việc Phương gia cửa nát nhà tan chính là hoàng thất. Nếu như hoàng thất công minh, tất nhiên Phương Vân sẽ không làm chuyện của tà đạo. Nhưng nếu như hoàng thất lại tàn sát công thần, thì Phương Vân hắn cũng sẽ không làm người ngu trung!

- Lần chiến tranh Mãng Hoang này, Yêu Hoàng vẫn lạc, mục đích kinh sợ Yêu tộc cũng đã đạt được. Mặt khác, bởi vì khí trời gió tuyết, lương thảo của triều đình còn chưa tới được, ta đoán cũng rất nhanh sẽ triệt binh. Ngay khi tuyết tan đi, thì ngươi hãy về kinh thành báo cáo với Binh bộ đi!

Mãng Hoang hầu nói.

- Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.

- Ừ.

Mãng Hoang hầu khẽ phất phất tay:

- Ngươi đi ra ngoài đi!

- Dạ!

Phương Vân thi lễ một cái, liền thối lui ra khỏi trướng bồng Mãng Hoang hầu.

Chờ sau khi Phương Vân rời đi, phía sau Mãng Hoang hầu có một văn sĩ phụ tá lập tức tiến lên, chắp tay cung kính nói:

- Hầu gia, huynh đệ Phương gia đã từng treo thế tử lên cột cờ ở lần săn thú Đông Giao, làm nhục thế tử, cũng làm cho Hầu gia phải hổ thẹn. Hầu gia không phải là muốn kinh sợ hắn một chút hay sao? Vì sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý?

Tên văn sĩ có ba chòm râu này mở miệng nói, mí mắt hơi khép lại.

- Đồng Khiêm.

Mãng Hoang hầu ngẩng đầu lên:

- Đúng là mới đầu ta có ý làm hắn kinh sợ, nhưng cũng là vì nghịch tử Hứa Quyền kia nên mới thôi đi. Tên nghịch tử kia bị huynh đệ Phương gia làm nhục cũng bởi vì hắn học nghệ không tinh, không thể trách người khác. Con đường võ đạo vốn phải từ dưới đi lên, không thể nào cứ thuận buồm xuôi gió được, phải trải qua sự mài luyện thì tiền đồ võ đạo mới tiến thêm. Nếu như hắn còn không hiểu được đạo lý này, thì đừng nói bây giờ phải chịu nhục, nếu tương lai ra chiến trường thì đó là chịu chết. Còn nữa, ta nghe nói vào khoảng thời gian trước hắn có qua lại với Anh Vũ hầu Dương Hoằng phải không?

Tên phụ tá Đồng Khiêm cúi thấp xuống, trong mắt có chút do dự, nhưng vẫn không dám giấu diếm:

- Vâng, đúng là có chuyện như vậy...nhưng mà...

Lời còn chưa nói hết thì đã bị Mãng Hoang hầu cắt đứt:

- Đồng Khiêm, ngươi thay ta viết một lá thư nói với tên nghịch tử kia: Nếu như hắn còn không có tiến bộ, không tự dựa vào lực lượng của mình đối phó với Phương Vân, mà lại nghĩ tới mượn lực người khác thì cái chức thế tử Mãng Hoang hầu cũng không cần làm nữa đâu!

Đồng Khiêm chấn động trong lòng, hắn vốn muốn nói giúp mấy lời cho thế tử Hứa Quyền, nhưng không ngờ lại bị họa ngập đầu:

- Hầu gia, dù sao thế tử cũng do đại phu nhân sinh, việc này không ổn đâu.

- Không có gì không ổn.

Mãng Hoang hầu phất tay áo, lạnh nhạt nói:

- Võ tướng thế gia chúng ta khác với văn thần. Vị trí thế tử phải giao cho người cho năng lực, ta có tám tử cửu nữ ( Tám trai chín gái), nếu như đức hạnh Hứa Quyền không đủ thì ta sẽ giao cho những người khác!

Đồng Khiêm nghe thấy lời này mà chấn động không thôi. Con dòng nốii dõi của các vương hầu thông thường rất nhiều, mà các phụ tá vương hầu cũng thường chọn một người để ủng hộ. Cho nên Đồng Khiêm đã ủng hộ thế tử Hứa Quyền, dù sao hắn cũng là do đại phu nhân sinh. Nhưng lời nói này của Mãng Hoang hầu không khác đã loại Hứa Quyền ra khỏi vị trí thừa kế vương hầu.

“Xem ra, ta phải thay đổi mục tiêu ủng hộ thôi.”, Đồng Khiêm thầm nói, bỗng nhiên nghe Mãng Hoang hầu nói tiếp:

- Tên Phương Vân này, lúc ta thấy tờ tấu chương của hắn đưa lên Tam Đường Hội Thẩm để luận tội Dương Hoằng thì ta chỉ cho rằng người này dựa vào việc có phụ thân che chở mà vô pháp vô thiên. Cho nên mới tính hôm nay kinh sợ hắn một phen, nhưng mà hôm nay vừa thấy thì đã không cần thiết nữa. Tâm tư người này cẩn thận, biết lễ số, biết tiến thối, cũng có năng lực, chính là nhân tài của xã tắc. Người như vậy, nếu như ta còn chuẩn bị bất cứ thủ đoạn gì thì cũng là điều thừa, hoàn toàn không cần thiết! Ngươi hãy nói với nghịch tử kia là khí hầu của Phương gia đã thành, chuyện phong hầu của Phương Vân cho dù có Quân Cơ Xứ ngăn trở thì cũng không quá một năm! Nói hắn sau này cách xa huynh đệ Phương Vân một chút, không nên dây dưa không dứt!

- A!

Đồng Khiêm bất khả tư nghị, bật thốt:

- Chẳng lẽ sớm như vậy mà Phương gia đã một môn hai hầu ư?

Hắn là một văn thần, cho nên chỉ luôn ở hậu phương, cũng không biết Phương Vân đã lập biết bao công trận rồi.

Mãng Hoang hầu lắc lắc đầu, nhìn phương hướng Phương Vân rời đi.

- Không phải là một môn hai hầu, mà là một môn ba hầu!

Mãng Hoang hầu thâm ý nói.

Thân thể Đồng Khiêm chấn động mạnh, hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao Mãng Hoang hầu lại nói đại thế của Phương gia đã thành rồi.

Một môn ba hầu! Thực lực Phương gia như thế, phóng mắt khỏi Đại Chu thì đừng nói là Mãng Hoang hầu, cho dù là Võ hầu cũng không áp chế nổi! Phải biết rằng, chỉ một mình Tứ Phương hầu thôi đã có thể chống lại bảy vị Võ hầu!

Đồng Khiêm hít một sâu thật dài, nói:

- Thuộc hạ sẽ đi viết thư cho thế tử!

Dứt lời, hắn liền lui đi.

Tin tức Phương Vân được phong làm Bình Yêu đại tướng quân được truyền ra, quân doanh thứ hai mươi bảy cuồng hỉ không thôi.

Hiện tại, chiến sự cũng đã xong, nhưng mà lệnh rút lui còn chưa ra, cho nên Phương Vân vẫn còn đợi lệnh xuống rồi mới về kinh phục mệnh.

Từng ngày trôi qua, gió tuyết cũng đã ngừng lại. Ba, năm ngày sau thì đã đến mùa xuân, cùng lúc đó thì triều đình đã hạ lệnh rút lui! Bởi vì lương thực của quân đội đã hao hết, mà lương thực các nơi vẫn vì bão tuyết chưa tan nên đưa tới rất khó khăn. Không có đủ lương thực ủng hộ, đại quân rút lui là việc đương nhiên.

Từ chi quân đội đầu tiên rút về các thành trì vốn có, thì những chi quân đội khác cũng lần lượt trở về các châu phủ đóng quân của mình.

- Rốt cuộc đã có thể trở về kinh thành bái kiến mẫu thân!

Phương Vân đứng ở bên ngoài trướng bồng nhìn tuyết bắt đầu tan đi, lẩm bẩm nói. Tuyết đọng đã tan đi, dựa theo quy củ thì cũng đến lúc hắn phải trở về kinh phục mệnh.

Thế núi Mãng hoang hùng vĩ, từ nam tới bắc có vô số ngọn núi chọc thẳng vô số tầng mây. Trên chiến tuyến mấy ngàn dặm, có vô số bóng người đang di động, bắt đầu thu thập hành lý chuẩn bị rời đi.

- Đại nhân, đại nhân...

Nhưng vào lúc này, có một tên lính liên lạc đột nhiên thở hổn hển chạy vào. Trong tay của hắn còn cầm một phong thơ.

- Hử?

Phương Vân cau mày:

- Đang ở trong quân doanh, sao lại phải vội vàng hấp tấp như vậy?

- Đại nhân, ngài có tin! Đối phương nói là huynh trưởng của người!

Lính liên lạc vội vã nói.

- Cái gì?

Phương Vân nghe vậy thì chấn động mạnh. Hắn không lấy phong thư mà nắm chặc bả vai của lính liên lạc:

- Người đâu? Người đưa thư ở đâu?

Từ sau Tam Đường Hội Thẩm, đại ca Phương Lâm sau khi giao một phong thư này xong thì liền vô ảnh vô tung biến mất. Phương Vân không ngờ rằng lại lấy được tin tức của đại ca ở chỗ này.

Lính liên lạc chỉ vào một phương hướng:

- Sau khi người ấy giao thư cho thuộc hạ xong thì đã biến mất không thấy!

Phương Vân giật mạnh lá thư ở trong tay lính liên lạc, lập tức đi về phương hướng mà hắn đã chỉ:

- Đại ca ở chỗ này, ở chỗ này! Hắn cũng tham gia đại chiến Mãng hoang!

Trong đầu Phương Vân chấn động không thôi, lần này vì đánh dẹp Yêu tộc, triều đình đã triệu tập binh mã ở các nơi trên Đại Chu. Hắn không ngờ rằng Phương Lâm cũng đi theo các tuyến binh mã tới đây. Nhưng mà, người thật nhiều quá, cộng cả Nhân tộc cùng Yêu tộc thì cũng vượt quá đến mấy trăm vạn nhân mã, chiến tuyến cũng kéo dài đến mấy ngàn dặm. Lấy khả năng của Phương Vân thì không thể bao quát hết toàn bộ được. Hơn nữa, trong danh sách phong thưởng lần này của triều đình hắn cũng không có nghe được tên Phương Lâm, cho nên cũng không để ý.

- Đại ca ở chỗ này, huynh ấy nhất định đã sửa tên họ lại!

Phương Vân lúc này rung động không thôi. Hắn không ngờ rằng đại ca của mình lại ở gần mình đến như vậy.

Chưa bao giờ hắn lại hi vọng tìm được đại ca của mình như lúc này. Đã lâu như vậy rồi, tình cảnh của đại ca như thế nào? Có bị thương không? Trong quân có bị chèn ép hay không? Sau khi rời khỏi kinh thành đại ca hắn đã đi những đâu? Phương Vân cảm thấy trong lòng có rất nhiều điều muốn nói với đại ca của mình.

Nhưng Phương Vân nhìn một hồi lại không thấy được gì cả. Phương hướng mà lính liên lạc chỉ có rất nhiều người đi qua, có rất nhiều binh sĩ đang thu dọn đồ để rút quân, nhưng không hề thấy bóng dáng của đại ca Phương Lâm hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK