Mục lục
Hoàng Tộc Đại Chu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một tiếng quát lớn, ngàn vạn rồng bay rít gào, giãy dụa quấn lấy, hóa thành một mảng long quyển phong dữ dội cực lớn, đem Phương Vân, tính cả hắn đặt mình trong hư không, cuốn vào trong đó. Phảng phất muốn xé thành mảnh nhỏ.

“Chủ nhân, ta cảm nhận được khí tức khí linh pháp khí rất cường đại! Là chiến xa kỳ quái hắn lần trước tại thượng cổ chiến trường đã sứ xuất ra”.

Thanh âm Thiên địa vạn hóa chung đột nhiên vang lên.

Phương Vân nghe vậy trong lòng khẽ chấn động, chỉ hơi suy nghĩ, liền hiểu được. Khóe miệng lộ ra nụ cười: “Không sao! Dương Hoằng đây là được ăn cả ngã về không. Noi theo biện pháp của ta tại thượng cổ chiến trường, dùng tuyệt chiêu thanh thế to lớn hấp dẫn ta, sau đó dùng pháp khí đỉnh cấp tự bạo, để nhất quyết thắng bại!”

Dương Hoằng trên người pháp khí đỉnh cấp, tự nhiên là thiên đế chiến xa. Có thể đem pháp khí này lấy ra tự bạo, Dương Hoằng phần tâm cơ cùng quyết đoán này, Phương Vân cũng không khỏi bội phục. Chỉ tiếc, hắn đánh giá thấp Thiên địa vạn hóa chung. Cái pháp khí thần bí không biết phẩm cấp này, đối với pháp khí cảm ứng phi thường nhạy cảm.

Trên thực tế, hắn sai lầm lớn nhất, là ở chỗ đánh giá thấp Phương Vân.

“Chủ nhân, người không lo lắng sao?” Chung linh nói.

“Không sao, cũng nên đến lúc nhất quyết thắng bại. Khiến cho triệt để hết hy vọng!” Phương Vân nói.

Một người một khí linh, mấy câu nói hoàn toàn là dùng tâm niệm trao đổi, trong tích tắc đã trôi qua.

“Thanh long phá thiên!”

Phương Vân rốt cuộc sử ra tuyệt học của thượng cổ Đại đế Vũ.

“Ông”, thiên địa chấn động, một cỗ lực lượng cường đại mà khủng bố, xỏ xuyên qua hư không, trong hư không phương viên mấy trăm dặm, từng khúc nghiền nát. Tại nơi Côn Bằng vắt ngang, một long trảo khổng lồ khó có thể tưởng tượng che kín thanh lần, trực tiếp trào thấu hư không, trảo thấu cả tầng tàng gió mạnh mênh mông.

“Thanh long bát thức”, tuyệt học thượng cổ Đại Đế Vũ. Tứ Phương hầu Phương Dận dùng chiêu này, đơn giản đánh tan bốn gã cường giả Thiên Trùng thất phẩm Phương Vân công lực tuy không bằng phụ thân, nhưng ngũ thập bát (58) thiên long chi lực, cũng đủ để cho hắn ngưng tụ ra một chân long chỉ trảo. Chỉ có điều, bởi vì công lực không đến, long lân trên long trảo Phương Vân hóa ra, còn xa mới bằng Phương Dận, rất nhiều lân phiến, thậm chí chỉ là một mảnh mơ hồ.

Chiêu “Thanh long phá thiên” này, đạt tới đỉnh phong, trên long trảo hiển hóa ra, nghe nói có thể hiển hóa ra mười tám vạn phiến long lân màu xanh. Long lân càng nhiều, càng tiếp cận Thanh long chân chính, uy lực cũng càng lớn.

Phương Dận thực lực có thể hiển hóa tám vạn sáu ngàn mảnh long lân, Phương Vân không có uy lực như thế, cũng chỉ có thể hiển hóa ra một vạn sáu ngàn mảnh Thanh long long lân, không chỉ là lực lượng, còn có quy tắc. Phương Vân mới là cấp Thiên Tượng, có thể phụ gia lên chỉ có lực lượng cùng quy tắc không gian mà thôi. Cho nên chỉ có một vạn sáu ngàn mảnh lân phiến.

Tuy như thế, đối phó Đại chu thiên vạn long tịch diệt đại pháp của Dương Hoằng cũng là đủ rồi.

“Ầm ầm!”

Long trảo một trảo, một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa, lập tức hướng về phía Dương Hoằng trảo tới. Ngàn vạn cự long phong bạo, bị long trảo này nhẹ nhàng một trảo, lập tức đều kêu thảm thiết, gào rú, long lân rơi lả tả, máu tươi tung tóe, đều ở trên không trung nổ thành bọt máu. Phảng phất như là huyết nhục cự long thực sự vậy.

Đại chu thiên vạn long tịch diệt đại pháp của Dương Hoằng, mượn nhờ tu vi Thiên Trùng nhị phẩm, lại có thể đạt tới bước hóa hư thành thực. Cự long này, đã đạt tới ngưng tụ huyết nhục, cùng chân long không khác gì nhau. Chỉ là, vẫn không phải là đối thủ của Phương Vân.

Đại chu thiên vạn long tịch diệt đại pháp, tuy cũng được xưng vạn long, cùng nhất chân long chi lực tương đương. Nhưng không có ngưng tụ cùng một chỗ, cũng giống như một bó dây thừng tán ra, khác với cùng vặn thành một cỗ.

Phương Vân chỉ trong nháy mắt, đã hoàn toàn phá hủy Đại chu thiên vạn long tịch diệt đại pháp của Dương Hoằng. Dương Hoằng lập tức cảm giác được không ổn, lập tức sớm dẫn bạo Thiên đế chiến xa. Đồng thời thân hình nhoáng một cái, lập tức hướng về sau bay ngược lại, chuẩn bị thoát đi. Sự tình xuất hiện quá nhiều biến số, Phương Vân thực lực cùng dự tính có sự sai biệt quá lớn, cuối cùng sử ra, càng quá mức làm cho người ta sợ hãi! Dương Hoằng đã bắt đầu sinh ý rút lui!

“Oành!”.

Một đạo hào quang đẹp mắt, so với thái dương còn muốn chói mắt hơn cả nghìn lần, ở trong hư không mãnh liệt nổ tung. Trong hư không, giống như nhiều hơn mấy vầng thái dương vậy, năng lượng cuồng bạo mang tất cả bốn phương, ngay cả hư không cũng đều vỡ nát.

Thiên địa chiến xa của Dương Họằng, sau khi hắn bước vào Thiên Trùng nhị phẩm, đã tiến vào cấp bậc sơ phẩm Thiên nguyên. Lực lượng cuồng bạo như thế, đổi lại dưới tình huống Phương Vân không có phòng bị, lập tức sẽ bị nổ thành trọng thương, hoặc là chết. Cho dù cường giả Thiên Trùng nhị phẩm toàn thịnh, cũng bị nổ chết.

Nhưng mà Thanh long phá thiên thì khác, là tuyệt học thượng cổ Đại đế. Hai chữ Phá thiên, vốn có ý tứ lực lượng không gian. Luận lực lượng không gian, có lẽ không thể nhấc lên lốc xoáy không gian, nhưng luận chỗ tinh diệu, so với lốc xoáy không gian còn lợi hại hơn.

Dương Hoằng nếu như trước khi Phương Vân học được Thanh long bát thức, sứ xuất chiêu này, Phương Vân dưới tình huống ứng đối Đại chu thiên vạn long tịch diệt đại pháp, lập tức cũng sẽ bị Dương Hoằng nổ chết, hoặc trọng thương, tuyệt không may mắn. Nhưng mà hiện tại, Phương Vân học được Thanh long bát thức, lại có tâm lý chuẩn bị, đã không giống với lúc trước.

“Oành!”

Năng lượng pháp khí tự bạo, trong nháy mắt bị Thanh long phá thiên càn quét, lực lượng cường đại, xuyên qua hư không, nặng nề đánh vào phía sau Dương Hoằng, quanh người phát ra từng đạo không gian gợn sóng, đang chuẩn bị đào tẩu.

“A!!...”

Dương Hoằng mãnh liệt phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương. Lực lượng mang tính hủy diệt của Thanh long, xông vào trong cơ thể hắn, đem hắn trực tiếp từ Cổ Điêu, cưỡng bách trở về nhân thân, hơn nữa đoạn tuyệt sinh cơ của hắn. Từng đạo máu tươi, từ trong khiếu khổng toàn thân hắn nổ mạnh ra. Lồng ngực hắn sụp đổ, xương cốt toàn thân gảy vỡ, tính cả linh hồn đều bị một chiêu này làm vỡ nát. Chỉ thấy thân thể Dương Hoằng cứng đờ, từ không trung vẽ thành một đường vòng cung, mang theo huyết vũ, rơi xuống phía dưới.

“Tuy là kẻ địch, nhưng là một kẻ địch đáng tôn kính. Lưu cho ngươi được toàn thây”.

Ở đây cách mặt đất hơn một ngàn dặm, cao như vậy ngã xuống, trực tiếp đã ngã thành thịt xay. Phương Vân thân hình nhoáng một cái, đang chuẩn bị phi thân lên, tiếp lấy thân thể của Dương Hoằng, dị biến đã xuất hiện.

“Ông!”

Một mảng không gian vỡ ra, thân hình Dương Hoằng sau khi rơi mấy ngàn trượng, ngã vào trong đó, lập tức biến mất không thấy.

“Phương Vân, cảm ơn ngươi! Ta chờ cơ hội này đã rất lâu rồi, hôm nay rốt cuộc tâm nguyện đã thực hiện được! Ha ha ha...”

Một hồi tiếng cười to, từ phía Dương Hoằng biến mất truyền đến. Nhưng thi thể Dương Hoằng đã không thấy.

“Linh hồn trong nhẫn!”

Phương Vân sắc mặt đại biến, nhận ra thanh âm này. Đúng là thanh âm trong bàn long giới của Dương Hoằng. Hắn cuốn lấy thi thể Dương Hoằng biến mất, bày ra lực lượng không gian cực kỳ quen thuộc, so với khi trợ giúp Dương Hoằng trốn tránh Thanh long phá thiên, cao thâm không chỉ gấp mười lần, căn bản không có không gian gợn sóng xuất hiện.

Phương Vân hơi suy nghĩ, lập tức rõ ràng. Một chiêu vừa rồi, nhìn như là Dương Hoằng chạy trốn không kịp, bị mình một chiêu giết chết. Trên thực tế, là linh hồn trong nhẫn kia, cố ý không ra sức, cố ý để cho Dương Hoằng chết ở chỗ này.

“Người này, là lại có thể để cho Dương Hoằng chết. Hắn muốn thân thể của Dương Hoằng!”

Phương Vân hơi suy nghĩ, lập tức hiểu được. Thanh ngân bản long giới trong tay Dương Hoằng ẩn dấu một cường giả. Điểm ấy Phương Vân không phải không biết. Nhưng mà, từ tình huống giao thủ ở thượng cổ chiến trường mà thấy. Vị cường giả này rõ ràng mất đi thân thể. Mà năng lực công kích lớn nhất, chính là tinh thần công kích. Nhưng điểm này, đối với Phương Vân là không có hiệu quả.

Phương Vân cũng không phải không có hoài nghi, linh hồn trong nhẫn sẽ có thủ đoạn khác. Nhưng mà, loại linh hồn ẩn thân ở trong giới chỉ này, không có thân thể tồn tại. Tới một mức độ nào đó, đã tương đương với khí linh. Cho dù có thủ đoạn gì, không có thân thả cũng vô cùng có hạn.

Hơn nữa, hắn nếu quả thật có thủ đoạn cường đại gì, chỉ sợ tại thượng cổ chiến trường, đã sớm phối hợp Dương Hoằng đem mình giết. Nhưng trên thực tế, loại chuyện này cũng không có phát sinh.

Vừa rồi trong lúc giao thủ, Phương Vân cũng thử qua, hắn cố ý tạo ra vài cơ hội, chờ đợi linh hồn trong nhẫn này ra tay. Nhưng hắn cũng không có thi triển ra thủ đoạn ra. Nhưng mà, hiện tại xem ra, người này hiển nhiên ẩn giấu.

Phương Vân khôi phục nhân thân, đứng ở trong hư không. Trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nói: “Nhân vật thượng cổ, quả nhiên không dễ đối phó. Người này mưu đồ đã lâu, hẳn chỉ là thân thể của Dương Hoằng. Xem ra, võ đạo tu luyện của Dương Hoằng những năm này, đều là làm nền cho hắn”.

Thân hình nhoáng một cái, Phương Vân lập tức xoay người rời đi. Bất kể như thế nào, vấn đề Dương Hoằng cuối cùng đã giải quyết. Tuy chạy một linh hồn trong nhẫn, nhưng Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, Phương Vân sẽ không sợ hắn. Quan trọng hơn là, Phương Vân đã muốn chuẩn bị đột phá Thiên Trùng cảnh. Đến cảnh giới kia, đã hoàn toàn không giống với lúc trước. Phương Vân cùng với những cường giả đỉnh cấp kia, chênh lệch sẽ càng ngày càng nhỏ.

Một ngày nào đó, mặc kệ là thượng cổ cường giả nào. Phương Vân đều tự tin, sẽ có cùng một ngày cùng bọn họ ngồi ngang hàng.

Ngoài mấy ngàn dặm, một bóng đen đột nhiên xuất hiện ở trong hư không, sau đó đột nhiên rơi xuống, xuyên qua một ngọn núi, tiến vào sâu trong lòng đất. Nơi hắn đi qua, đại địa như nước chảy hòa tan, sau khi hắn đi qua, lại khôi phục như lúc ban đầu.

“Ha ha ha, Dương Hoằng ơi là Dương Hoằng!! Chúng ta quen biết một hối, ngươi cũng không nên trách ta. Mọi người đều có tư tâm Không phải ta không giúp ngươi, mà là ta xác thực chỉ còn lại có một điểm năng lượng cuối cùng này, lại chỉ đủ đem thi thể ngươi mang đi”.

Linh hồn trong nhẫn cất tiếng cười to, dưới mặt đất mở ra động. Đợi nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng đáng giá. Một khắc khi Dương Hoằng chết đi, hắn có loại cảm giác như vén được mây mù trăng lại sáng tỏ.

Từ năm đó khi Dương Hoằng bảy tuổi, linh hồn trong nhân đã cùng với hắn ở cùng một chỗ. Từ đó trở đi, linh hồn trong nhẫn đã đối với hắn dốc lòng tài bồi. Hắn cảm giác mình tựa như một người làm vườn vậy, cực kỳ cẩn thận.

Hợp tác nhiều năm như vậy, linh hồn trong nhẫn không biết cứu Dương Hoằng bao nhiêu lần. Thế cho nên, với sự đa nghi cùng cẩn thận của Dương Hoằng, cũng dần dần tin tưởng hắn sẽ không hại mình. Mà ngay cả bản thân linh hồn trong nhẫn, cũng sinh ra loại ý nghĩ này.

Hắn duy nhất động tay chân, chính là gắn một lời nói dối. Nói cho Dương Hoằng, mình sẽ vào lúc hắn đạt tới Thiên Trùng thất phẩm, trợ hắn đột phá cảnh giới. Hơn nữa hắn sẽ trợ giúp mình khôi phục thân thể. Thật ra, hắn cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới khôi phục thân thể, hắn một mực nghĩ, đều là chiếm cứ thân thể của Dương Hoằng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK