Mục lục
Hoàng Tộc Đại Chu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Phùng đạo huynh, không phải huynh vừa phá được phong ấn ra ngoài sao? Từ lúc nào mà lại kết giao với những tiểu bối này?”

Sát Liêu tông chủ còn chưa lên tiếng thì Vô thượng tông chủ đứng bên đã cướp lời nói trước, ánh mắt lườm nguýt, mặt ra vẻ không tin: “Hì, tiểu bối! Ở nơi này, nhận quàng người thân là người chết đó! Rơi vào tay lũ luyện Mị công đó, chỉ có bị chúng hấp thu hết nguyên công. Rơi vào tay chúng ta, hì hì, có muốn chết cũng khó!”

Ân Vô Ngân nói, ánh mắt nhìn thăm dò Phương Vân, cười lạnh nhạt.

Phương Vân chưa từng gặp mặt Vô thượng tông chủ, và cũng không quen những người này, nghe vậy bèn cười, cũng không quá để ý, chỉ nhìn Sát Liêu tông chủ.

“Ân huynh, người thanh niên này đúng là người quen cũ của ta. Ban đầu tiên nhi công lực mỏng yếu, đều nhờ hắn chiếu cố, coi như có chút duyên phận!”

Sát Liêu tông chủ mặc áo bào đơn giản xua tay, ngăn Ân Vô Ngân lại.

“Ồ” Ân Vô Ngân hơi nhướn mày lên, tiểu a đầu đó của Sát Liêu kiếm chủ ắt hắn cũng biết, trước kia không lâu đã từng gặp. Tiểu a đầu này thời thượng cổ chính là đệ tử chân truyền của Sát Liêu kiếm phái, một tay độc ác tàn bạo, kiếp này đầu thời đến Vương Hầu Gian, thành quân chủ gì đó.

Nhưng, tuy đã chuyển kiếp, tính khí kiếp trước vẫn chẳng thay đổi chút nào.

“Thì ra a đầu này và tiên nhi có quen biết, thảo nào! Với tính cách như lửa của cô ta, cũng khó thể nghĩ thông, kiếp này, lại tìm một mặt trắng. hì hì!” Ân Vô Ngân cười cổ quái nói.

“Lão quái vật, ngươi nói tốt nhất nên tích đức đi, tiểu tử mà ngươi nói có lai lịch không nhỏ đâu …”

Một nữ nhân được phủ bằng sương mù mịt đứng sau Ân Vô Ngân và Sát Liêu chưởng giáo từ từ bước lên nói. Cơ thể mảnh mai của ả thoắt ẩn thoắt hiện. Tuy trông có vẻ yếu đuối, nhưng dương lôi và âm lôi khắp trời khi lại gần người ả lại lập tức như bùn rơi vào nước biển, biến mất không tung tích, đủ thấy thực lực mạnh chừng nào!

Mấy câu trước Phương Vân còn có thể nghe thấy, nhưng phía sau liền biến thành một trận sóng ý thức lớn ám muội. Dù với khả năng của mình, Phương Vân vẫn không nghe thấy nội dung họ nói.

“Người này là ai? Sao ta chẳng hiểu gì cả?”

Phương Vân đứng trên đầu Ngũ ngục cốt hoàng, gương mặt không chút thần thái, nhưng trong lòng lại đang suy đoán. Nhưng, hắn có đoán thế nào cũng không có chút kí ức nào liên quan đến người phụ nữ này, chắc là hắn chưa từng gặp.

“Cái gì? Hắn lại là …”

Cũng không biết người phụ nữ kia nói gì, Vô thượng tông chủ thần tình chấn động, kinh ngạc thốt lên, mặt như nhìn thấy quỷ, sau đó ngẩng đầu nhìn, gặp đúng ánh mắt Phương Vân.

Ân Vô Ngân trong lòng giật mình, cố kiềm chế không nói hết câu vừa thốt ra. Dùng ý thức nói người phụ nữ phía sau: “Thu lan mộng nữ, những gì bà nói có thật không? Đừng vì chuyện lần trước mà ngầm báo thù tôi đấy! Chuyện này không đùa được đâu!”

Người phụ nữ có thể ngang hàng với Vô thượng pháp tông tông chủ và Sát Liêu chưởng giáo ắt thân phận bất phàm. Chính là Yểm Ma Tông tông chủ thượng cổ từ chối lời mời của Hỗn độn lão tổ.

“Ta chẳng có tâm tư đâu mà chơi trò ấu trĩ này với ông! Một người của Sát Liêu kiếm tông, xưa nay một lời không vừa ý, lập tức rút đao xông lên. A đầu tiên như đó cũng vậy. Ông đã từng thấy chúng làm chuyện gì vô dụng chưa. Đường đường là chưởng giáo của Sát Liêu kiếm tông lại có giao tình với tiểu tử hậu bối cận cổ, đây đúng là chuyện nực cười, cũng chỉ có ngươi mới tin!” Yểu Ma Tông tông chủ thượng cổ cười nhạt, nói không hề khách khí, cay nghiệt vô cùng. Hiển nhiên, ba tuy nói vậy nhưng trong lòng lại không có ý gì, nhưng đối với chuyện họa thủy đông dẫn trước kia của Ân Vô Ngân, dẫn lũ tiểu tốt của Đế Ma tông đến sơn cốc ẩn cư của mình, thì vẫn còn canh cánh trong lòng!

Cái danh của Hỗn độn lão tổ, không phải ai cũng có thể từ chối. Vị cự kình ma đạo lòng dạ khó lường này tuy hiếm khi lộ diện, nhưng thời thượng cổ còn chưa có nhiều người dám chọc giận Đế Ma tông! Tuy vậy, mỗi thời một khác, thời thượng cổ sớm đã một đi không trở lại, hơn nữa Thu Lan Mộng Nữ cũng không nhất thiệt vì vậy mà sợ Hỗn độn lão tổ, nhưng vô cớ chọc giận đại địch như vậy thì không phải là chuyện gì hay ho!

Chưa nhắc đến hai vị tông chủ tông phái thượng cổ này đang nói gì, chỉ riêng tiếng kêu thất thanh của Ân Vô Ngân cũng đủ khiến tất cả những ai có mặt phải biến sắc.

“Sao, cái tên tiểu tử Truyền kỳ cảnh giới, chẳng nhẽ lại có lai lịch như vậy!!”

“Tên tiểu tử mặt trắng này lại đúng là có quen biết Sát Liêu chưởng giáo!!”

“Phù, suýt nữa đã gây chuyện với một đại địch rồi!”

“Ân Vô Ngân cũng là tông chủ một phái rồi, Vô Thượng Pháp tông xưa nay hoành hành vô kị, vô pháp vô thiên. Ngoài Kiếm tông, gần như ít có nghi ngại. Rốt cuộc là có chuyện gì mà lại khiến lão quái vật này biến sắc. Chẳng nhẽ tên tiểu tử này thực sự có lai lịch ghê gớm?!”

“Hừ! Chắc không phải cố tình làm huyễn hoặc, chơi chúng ta chứ! Một vương hầu Đại Chu, có thể có lai lịch gì. Lý Phùng Đạo này không phảu muốn triệu hắn vào Sát Liêu Kiếm tông, cố ý làm trò này làm chúng ta hồ đồ đó chứ!?”

Ánh mắt mọi người sáng lên, mỗi người đeo đuổi một suy nghĩ, ánh mắt đều tập trung vào Phương Vân và miệng ba người kia, nhưng không ai nói gì. Cái tên Sát Liêu kiếm phái thượng cổ hiếm có ai chưa từng nghe qua. Dù trong ba nghìn đại phái thượng cổ, Sát Liêu kiếm phái cũng hiển hách danh tiếng.

Tông phái này chưa từng có thiện ý.

Thời thượng cổ, tông phái và tán tu cường giả bị hủy diệt trong tay Sát Liêu kiếm tông nhiều không đếm xuể. Chớ có coi thường vè ngoài thư sinh của Sát Liêu chưởng giáo, nhưng khi hành sự thì lại thủ đoạn lợi hại.

Võ đạo Sát Liêu kiếm pháp lạnh lùng tàn bạo, một phát chết luôn, thuộc loại kiếm đạo hủy diệt cực đoan, loại kiếm đạo này không phải ai cũng đỡ được.

“Xong rồi! Tên tiểu tử này lại có quen biết với sát thần Lý Phùng Đạo, uổng cho ta trước mặt bao nhiêu người đòi giết hắn! Tiểu tử này liệu có thù dai không!” Xích Mị bất an, tâm thần bất định, đã chọc giận đại địch không cần thiết, bất giác quay lại sang nói với mĩ nữ tuyệt sắc: “Hồng nhan họa thủy, quả là hại người!”

Sát Liêu chưởng giáo Lý Phùng Đạo thì không để ý đến đám cường giả tán tu, tuy cùng là Địa hồn cảnh giới, nhưng tầng thứ hai bên khác hoàn toàn nhau. Với hắn, hai người này cũng chẳng khác gì võ giả Truyền kỳ cảnh giới, chỉ có cái hư danh Địa hồn mà thôi. Đường đường là tông chủ đại tông phái thượng cổ, chút bá khí này cũng nên có.

“Không quá vài năm, không ngờ người lại tiến bộ nhanh như vậy. Tuổi còn trẻ mà đã đạt Truyền kỳ cảnh giới. Tu vi này có ở thời thường cổ cũng có đất ở chiếu trên có ngươi!”

Ống tay áo của Lý Phùng Đạo bay phất phơ, bước lên trước, dùng ánh mắt tiền bối nhìn vãn bối chỉ giáo hậu bối nhìn Phương Vân nói. Khí tức toát ra từ người Phương Vân vẫn là Truyền kỳ cảnh giới. Lý Phùng Đạo tất nhiên coi hắn là võ giả Truyền kỳ cảnh giới bình thường.

Trong Cuồng bạo lôi trường, có vài bảo vật xuất hiện, thu hút không biết bao cao thủ, hắn tuy là bá chủ tông phái thượng cổ, dẫm chân một cái thì thiên hạ rung chuyển, nhưng cũng không thể hoàn toàn nắm giữ cục diện. Lúc này hắn tiến lên vào bước, vô tính thể hiện lập trường của mình, ngầm làm mọi người giật mình!

“Tiền bối quá khen rồi! Lần trước khi gặp mặt, tông phái còn đang trong phong ấn, nay phá được ấn ra ngoài, có được tự do, là chuyện đáng chúc mừng. Tiền bối nếu rảnh, về sau đến phủ hàn huyên!” Phương Vân mỉm cười nói.

Sát Liêu tông chủ khi nói chuyện thể hiện thái độ bảo vệ hắn, hiển nhiên là cho rằng với thực lực Truyền kỳ của hắn thì nơi đây không có sức tự bảo vệ. Nhưng lại không hề biết rằng, công pháp của Phương Vân sau khi đại thành đã có khả năng bất bại, căn bản không sợ lũ quần hùng này!

“Đủ rồi, Lý Phùng Đạo, hai người một già một trẻ, muốn nói chuyện giao tình thì đi chỗ khác! Đừng có ở đây làm vướng chân, làm mọi người buồn nôn! Giết đồ súc sinh này đi, để còn làm chuyện chính!” Đúng lúc này, một tiếng gầm gừ không hề khách khí truyền tới, một người có cánh tay màu đỏ như sắt đang rèn cơ thể cường tráng gương mặt thô lỗ nhưng mái tóc lại màu đen lạnh lùng nói.

Người này có mái tóc rối, da có màu nâu đồng, giống như là tượng tạc vậy. Phương Vân chỉ nhìn cái lập tức thu đồng tử lại. Trong Cuồng bạo lôi trường này, những kẻ khác hoặc lợi dùng pháp khí chống lại cuồng lôi, hoặc dựa vào công lực để hấp thu âm lôi dương lôi.

Nhưng trong hai mươi trượng xung quanh người này, dù là âm lôi chí âm chí nhu hay là dương lôi chí dương chí cương, không có bất kỳ lôi đình viễn cổ nào có thể sinh ra quanh hắn. Thực lực người này có thể áp chế lôi đình, đúng là khiến người ta lạnh gáy.

“Hừm!?” Cảm nhận được ánh mắt của Phương Vân, người đàn ông đó quay đầu lại, hai mắt hung hãn trợn lên, lạnh lùng nhìn Phương Vân. Phương Vân chỉ cảm thấy mắt mình nhói lên, quang mang sáng lên, trong hai đồng tử của đối phương có âm lôi cuồn cuộn, phát ra sức hút lớn. Ô vân trong đó cuồn cuộn, chớp giật nhoằng nhoằng, đó là một không gian vô cùng vô tận khác.

“Người này có lai lịch thế nào! Thực lực thật đáng sợ! Chỉ dựa vào ý chí võ đạo mà có thể làm lay động tâm lý đối phương!”

Phương Vân chớp mắt, hắn lập tức thu ánh nhìn lại. Sự thu hút đó cũng lập tức biến mất. Thấy dị thường trong đồng tử của đối phương, Phương Vân cũng bất giác cảm phục thực lực của đối phương!

Thấy Phương Vân rời mắt đi, tráng hán có cánh tay đỏ thoáng qua chút kinh ngạc trong mắt.

Hắn rất rõ cái nhìn vừa rồi của mình không lộ liệu, nhưng không phải võ giả Truyền kỳ nào cũng tránh được. Đừng nói hắn, đến Xích Mị cũng không dám mạo nhiên tiếp xúc với ánh mắt của mình!

“Tiểu tử này … không đơn giản!’ Ánh mắt tráng hán sáng lên, nhưng không nói gì. Với thân phận của hắn, ắt không thể kì kèo với hậu bối sinh sau mấy thời đại được.

“Hừ, một tên không biết trời cao đất dày gì cả! Nhưng dựa vào mấy món pháp khí mà may mắn vào đến Cuồng bạo lôi trường, lại dám ngông cuồng trước mặt bao tiền bối thế này! Đao thần không kì kèo với ngươi, nhưng lão phu lại muốn thay trưởng bối tông môn mình dạy bảo ngươi! Cũng để ngươi biết thế nào là trời cao đất dày!”

Một thân ảnh đi tới từ bên tráng hán Đao Thần. Người này một câu hai câu trưởng bối tông môn, nhưng lại xông ra chỗ Sát Liêu trưởng giáo Lý Phùng Đạo.

Vừa dứt lời, sấm vang chớp giật, một trường thương cũ kĩ tỏa ra một khí tức hồng hoang xưa cũ được bao bởi lôi vân nhắm thẳng tới Phương Vân. Chỉ nghe tiếng xé gió vun vút, trường thương đã vượt qua hư không trùng trùng, xuất hiện trước mặt Phương Vân. Mũi thương nhằm đúng vào yếu huyệt ấn đường của Phương Vân.

Tuy nói là giáo huấn, nhưng người này ra tay như muốn giết Phương Vân, ra tay tàn bạo ác độc!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK