Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1087

“Lúc nãy cô nhóc nói là đã thức dậy rồi có đúng không?” Giờ phút này trong giọng nói của Đường Vân Thành mang theo chút run rẩy, ông hơi kích động, lại có chút sợ hãi. Sợ là có hi vọng nhưng mà kết quả cuối cùng vẫn trở thành thất vọng giống như trước kia, thậm chí là tuyệt vọng.

“Đúng vậy, đã thức rồi.” Phạm My nhìn ông, ánh mắt nhanh chóng nheo lại, có chút mê mang. Ông đây là như thế nào vậy?

“Thức dậy rồi thì đi ra đi, đi ra nhanh lên.” Đường Vân Thành nhịn không được mà thúc giục một câu, lúc này tâm trạng của ông vô cùng vội vã, ông vội vàng muốn biết đáp án, muốn biết có phải là giống như suy đoán của ông không.

“Ông hối cái gì mà hối chứ, người ta là con gái, sau khi thức dậy thì chắc chắn phải sửa soạn một chút, hơn nữa hai ngày nay con bé chắc chắn mệt muốn chết rồi, chắc có lẽ là còn chưa nghỉ ngơi tốt, vẫn nên để cho con bé ngủ thêm một lát nữa đi.” Phạm My lại đau lòng cho Tô Khiết, cho nên nhịn không được mà oán trách Đường Vân Thành vài câu.

“Cô nhóc ra đây nhanh lên đi.” Chỉ là Đường Vân Thành lại không thèm để ý đến Phạm My, trực tiếp hô lên với người ở trong phòng, giọng nói đột nhiên lại đề cao mấy phần.

“Ông thiệt tình luôn, ông kêu lớn như vậy làm cái gì chứ, ông la con trai thì cũng coi như xong đi, đối với một cô gái nhà người ta mà cũng lớn tiếng như vậy làm cái gì hả?” Phạm My nghe thấy ông đột nhiên đề cao âm lượng, trên mặt rõ ràng có nhiều hơn mấy phần bất mãn.

Có điều Tô Khiết đã thay xong quần áo, mở cửa phòng ra.

Lúc này đang ở trong nhà nên Tô Khiết không có đeo kính râm, cũng không mang khẩu trang, cho nên nhìn thấy mặt mũi của cô đầy tàn nhang, còn có lớp ngụy trang màu da và con mắt của cô.

“Đường Lăng nói là những thứ ở trên mặt của con là ngụy trang, con rửa bọn nó hết đi.” Đường Vân Thành nhìn gương mặt của cô, giây phút này ông cảm giác như lòng của mình dường như sắp nhảy ra ngoài, giờ phút này giọng nói của ông lại run rẩy càng lợi hại hơn.

Khóe môi của Tô Khiết hơi giật giật, xem ra Đường Lăng đã nói cho Đường Vân Thành biết rồi, nhưng mà còn chưa nói cho ông biết toàn bộ.

Có điều nhìn dáng vẻ của Đường Vân Thành hình như là đã đoán được rồi?

“Nhanh lên, nhanh lên đi.” Tô Khiết do dự một lát, Đường Vân Thành liền không nhịn được mà thúc giục.

“Nè ông, hôm nay ông bị làm sao vậy hả? Cứ giống như là đang đòi mạng vậy.” Phạm My lại trừng mắt liếc nhìn ông một lần nữa: “Người ta là con gái đó, ông không thể nhỏ giọng một chút à.”

“Bà đừng có nói chuyện.” Đường Vân Thành vậy mà lại trực tiếp hét lên một tiếng với Phạm My, sau đó lại nhanh chóng nhìn về phía Tô Khiết: “Con nhanh lên đi, đừng có kéo dài thời gian nữa.”

Phạm My bị ông la liền ngơ ngác, ông và bà đã kết hôn nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên mà ông la bà như thế, ngày hôm nay rốt cuộc là ông bị cái gì vậy?

Đương nhiên là Tô Khiết hiểu được tâm trạng của Đường Vân Thành vào lúc này, cho nên cô không nói gì thêm, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh, những đồ tẩy trang đều đặt ở trong phòng vệ sinh.

Đôi mắt của Đường Vân Thành vẫn luôn nhìn chăm chăm vào trong phòng tắm , nếu như là nơi khác ông chắc chắn sẽ đi theo vào.

Phạm My nhìn thấy bộ dạng này của ông, lông mày nhíu lại, cũng ý thức được chắc chắn là có chuyện gì đó, cho nên cũng không nói gì thêm.

Đường Vân Thành chờ đợi ở bên ngoài, từ trước đến nay sự kiên nhẫn của ông đều rất tốt, tính nhẫn nại cũng rất mạnh. Trước kia lúc thi hành nhiệm vụ vì phải yểm hộ, ông có thể không nhúc nhích liên tục mấy tiếng đồng hồ, nhưng mà bây giờ cũng chỉ có một hai phút mà thôi, ông lại cảm giác đứng ngồi không yên, đã đợi không kịp rồi.

Mấy phút sau, phòng vệ sinh mở ra, hai mắt của Đường Vân Thành nhìn thẳng qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK