Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 388

Giờ phút này Tô Khiết vừa mới xuống lầu lại hoàn toàn không biết cô đã bị con trai và bạn thân của mình bán đứng.

Mà Tô Khiết xuống lầu không đi được bao xa thì nhận được điện thoại của Nguyễn Hạo Thần.

Sở dĩ bây giờ Nguyễn Hạo Thần mới gọi điện thoại cho Tô Khiết là kiểm tra được một chút vấn đề liên quan đến điện thoại của Đường Minh Hạo, vậy nên chậm trễ một chút thời gian.

Có một số việc điều tra mới biết được, có một câu nói rất hay rằng, trên đời này không có bức tường nào gió không thổi qua được, bố trí chu toàn chắc chắn đến mấy cũng sẽ có lúc xảy ra sơ sót, giả sẽ không bao giờ trở thành thật.

“Em đang ở đâu?” Giọng nói của Nguyễn Hạo Thần trầm thấp hơn so với bình thường một chút, nghe qua điện thoại lại có cảm giác lạnh lẽo mơ hồ.

“Đang ở dưới lầu, đường giành riêng cho người đi bộ!” Giọng nói của Tô Khiết vẫn bình thường như cũ: Ông xã, anh hết bận rồi à?”

Đầu bên kia điện thoại im lặng một lát, giọng nói giống như đột nhiên trâm thấp đi mấy phân: Gửi định vị cho tôi, tôi đi qua tìm em!”

Tô Khiết âm thầm thở dài một hơi, cô biết rõ rằng anh muốn cô gửi định vị không phải chỉ vì muốn đến tìm cô, quan trọng hơn có lẽ là xác định vị trí lúc này của cô để chắc chắn xem cô có nói dối hay không.

May là cô vừa đi xuống, bây giờ thật sự là đang đi trên đường dành cho người đi bộ, tuy vậy, nghe thấy giọng nói vừa rồi của anh, cô vẫn có một loại cảm giác run rẩy trong lòng.

Tô Khiết không chút do dự, trực tiếp nhanh chóng gửi định vị của mình qua cho anh. Sau khi Nguyễn Hạo Thần nhận được định vị của cô, đôi mắt khẽ híp lại, lông mày nhíu chặt, cô thật sự đang ở dưới lầu đi trên đường dành cho người đi bộ?

Cô thật sự đi dạo phố?

Nếu thật sự như vậy, tại sao còn muốn tính kế thư ký Lưu?

Anh cũng không tin tất cả những chuyện này đều là trùng hợp!

Vậy nên, việc này chắc chắn là có vấn đề, anh nghĩ có lẽ mình phải cố gắng điều tra thêm.

Nửa giờ sau, Nguyễn Hạo Thần xuất hiện trên đường dành riêng cho người đi bộ, ánh mắt nhìn thẳng tắp về phía Tô Khiết.

Đối diện với ánh mắt của anh, trái tim Tô Khiết run rẩy, chỉ cảm thấy phía sau lưng lạnh lẽo, rùng mình phát lạnh.

Giờ phút này, chỉ cân người có mắt cũng có thể nhận ra, người nào đó rõ ràng là đang tức giận, mà hậu quả của việc tức giận…

Anh? Có phải đã biết gì đó rồi không? Nhìn anh như vậy, thật sự giống như đã biết, trái tim Tô Khiết run rẩy.

“Ông xã, anh bận như vậy mà vẫn thật sự đến đây!” Tô Khiết âm thâm thở ra một hơi, chủ động đi về phía anh, trên mặt mang theo nụ cười, giọng nói giống như rất bình thường, thật sự không nhìn ra một chút khác thường nào!

“Sao vậy? Em không muốn tôi tới?” Nguyễn Hạo Thần híp mắt lại, trong lời nói này của cô là có ý gì?

Anh bận rộn như vậy, theo lý thuyết sẽ không tới tìm cô? Nên khi đến tìm cô mới là việc không bình thường.

Thư ký Lưu ở phía sau sợ mất mật, anh ta đi theo tổng giám đốc lâu như vậy, đây vẫn là lân đâu tiên nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ như vậy của tổng giám đốc, lúc này anh ta hận không thể tìm một lý do để chuồn đi, nhưng anh ta cũng không dám mở miệng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK