Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 284

Nhưng lúc này anh trai lại trực tiếp nói vậy với ông cụ Nguyễn.

Mộng Nhược Đình nhìn về phía Tô Khiết, người anh trai cô biết bấy lâu chưa từng kích động như vậy.

“Được, được, lời này là do tự cháu nói, cháu đừng có hối hận.” Ở đầu dây bên kia, sau khi ông cụ Nguyễn phản ứng lại thì ngoài sự thảng thốt ông còn tức giận nữa.

Mà lần này, Nguyễn Hạo Thần không nói gì, trực tiếp cúp điện thoại, ý tứ đã rất rõ ràng rồi, anh không cần Nguyễn Thị nữa.

“Anh thật sự không cần Nguyễn Thị nữa sao, như vậy quá tiện cho kẻ khác….” Mộng Nhược Đình cũng không tiếc gì gia tài của Nguyễn Thị, nhưng cứ như vậy cho không kẻ khác, cô không cam tâm.

Nguyễn Hạo Thần không trả lời, chỉ là trong ánh mắt sắc lạnh lộ ra sự quyết liệt.

Tô Khiết nhìn Mộng Nhược Đình, rồi lại nhìn Nguyễn Hạo Thần, nghĩ một chút, đột nhiên mở miệng: “Nếu như anh đã không cần cổ phân của Nguyễn Thị, vậy cuộc hôn nhân của chúng ta có thể kết thúc sớm không?”

Anh lấy cô, vốn dĩ là do bị ông cụ Nguyễn bắt ép, vốn là vì muốn có được Nguyễn Thị, bây giờ anh còn cần Nguyễn Thị nữa rồi, vậy cuộc hôn nhân giữa cô và anh có tôn tại cũng không còn ý nghĩa gì nữa, hoàn toàn có thể kết thúc sớm được rồi.

Như vậy cũng là thành toàn cho anh với Mộng Nhược Đình.

“Em nói cái gì?” Nguyễn Hạo Thần nghe lời cô nói, nhanh chóng di chuyển ánh mắt, trực tiếp nhìn cô.

Trong một khoảnh khắc, anh tưởng rằng tai mình có vấn đề, bản thân mình nghe nhầm rồi.

Cô nói cái gì? Kết thúc cuộc hôn nhân của bọn họ trước kỳ hạn.

Lúc nãy cô và anh suýt nữa thì…

Nếu như không phải vì cuộc điện thoại của ông cụ, thì anh chắc chắn có được cô rồi, lúc nãy cô không có chút từ chối nào nhưng bây giờ cô lại đề nghị ly hôn sớm với anh?

Anh muốn tìm ra biểu cảm đùa cợt trên mặt cô nhưng không có, một chút cũng không có, cô vô cùng nghiêm túc, hơn nữa trong mắt còn lộ ra vài phần mong đợi.

Cô mong đợi điều gì? Mong được nhanh chóng ly hôn với anh sao?

Người phụ nữ này thật tàn độc.

“Lúc đầu chúng ta ký hợp đồng kết hôn, dụng ý của anh là vì muốn có được Nguyễn Thị, bây giờ anh đã không còn muốn có Nguyễn Thị nữa rồi, vậy cuộc hôn nhân của chúng ta không cần thiết phải tồn tại.” Tô Khiết có phần ngạc nhiên trước dáng vẻ tức giận của anh, nhưng vẫn giải thích.

Thực ra anh chọn ở bên Mộng Nhược Đình, mà không cần Nguyễn Thị, điểm này khiến cô vô cùng khâm phục, thử hỏi xem có bao nhiêu người có thể vì tình yêu mà buông bỏ tiền tài đang sắp tới tay mình.

Nguyễn Hạo Thần yên lặng, nhất thời bị những gì cô nói làm cho nghẹn họng, đến cả lửa giận trong lông ngực cũng bị lời nói của cô chặn lại.

Đúng vậy, ban đầu lúc anh ép cô gả cho anh, chính là mượn cái cớ này, nhưng đó chỉ là cái cớ của anh thôi, ấy vậy mà cô vẫn luôn xem là thật.

Nếu như không xem là thật, chỉ sợ ban đầu cô vốn sẽ không nghe lời mà gả cho anh.

Cho nên, lúc này không còn lý do đó nữa, cô đề nghị ly hôn sớm hoàn toàn là hợp tình hợp lý.

Nhưng, mới lúc nãy thôi cô còn bị anh hôn đến ý loạn tình mê, không kìm được tình cảm, lúc này lại thản nhiên đề nghị ly hôn với anh như vậy sao?

Điều này khiến cho Nguyễn Hạo Thần phiên não đến mức không sao lý giải được.

Anh cảm thấy giống như có người đổi vợ giả cho anh vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK