Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 37

Tô Khiết chỉ có thể mỉm cười đáp lại, trong lòng lại thầm thở dài. Tất cả mọi chuyện hôm nay đều do Ông cụ Tô thu xếp trước, ngay cả áo của cô cũng do Ông cụ Tô chọn.

Năm năm qua, Ông cụ Tô không chỉ một lần tới thăm cô, cô không thể cứ ở lại mãi trong viện an dưỡng được, ‘bệnh’ tất nhiên cũng phải tốt hơn.

Vì để cho ông cụ yên tâm, mấy năm qua biểu hiện của cô ở trước mặt ông cụ chỉ có thể càng lúc càng tốt.

Cho nên bây giờ cô căn bản không có cách nào lại giả xấu, giả quê mùa giống năm năm trước nữa.

Nhưng cô bây giờ chỉ cần không muốn lấy chồng thì không ai có thể miễn cưỡng cô.

Nguyễn Hạo Thần nhìn tình hình trong đại sảnh, đôi mắt dần trở nên lạnh lùng hơn. Người phụ nữ này là tới trêu hoa ghẹo nguyệt sao?

Ông cụ Tô nhìn tất cả những điều này, trong lòng vô cùng thỏa mãn. Xem ra Khiết Khiết rất được hoan nghênh. Đây là một khởi đầu rất không tệ. Cứ theo tình hình hiện nay, muốn tìm cho Khiết Khiết một người có thể chăm sóc cô cả đời cũng không phải là chuyện gì khó.

“Mẹ, không phải mẹ nói có cách làm cho con ngốc kia mất hết danh dự sao?” Tô Nghiên Nghiên thấy Tô Khiết tự nhiên được hoan nghênh như thế thì hận tới mức ngầm nghiến răng.

Bởi vì phản ứng của Tô Khiết lúc trước khiến Lưu Vân hơi lo lắng, bà ta vẫn luôn chú ý tới Tô Khiết

Nhưng điều làm cho bà ta bất ngờ chính là sau khi Tô Khiết vào đại sảnh vẫn không rời đi, cũng không làm chuyện gì cả.

Nếu Tô Khiết thật sự phát hiện ra việc bà vừa làm thì nhất định sẽ đi qua kiểm tra, hơn nữa chắc chắn nói cho Ông cụ Tô biết.

Nhưng Lưu Vân phát hiện, sau khi Tô Khiết vào đại sảnh thì hình như hoàn toàn quên chuyện lúc trước, thậm chí căn bản chưa từng đi tìm ông cụ.

Lưu Vân dần yên tâm, xem ra là bà ta suy nghĩ nhiều rồi.

Cho dù con ngốc kia hết bệnh cũng không thể thông minh hơn được bao nhiêu, vừa rồi có thể là nó đang cố làm ra vẻ huyền bí thôi.

“Chờ xem kịch vui đi.” Lưu Vân nghĩ đến đây đã hoàn toàn yên tâm, khóe miệng lộ rõ vẻ đắc ý.

Ban đầu bà ta vốn còn nghĩ, nếu Tô Khiết có hành động gì khác thường, bà ta sẽ đổi cái USB này về, nhưng bây giờ xem ra không cần phiền phức như vậy.

Tiếp theo, bà ta lại chờ xem kịch vui thôi.

“Hôm nay tôi muốn tuyên bố một việc, Khiết Khiết nhà tôi trở về, tôi dự định giao Tô thị cho Khiết Khiết .” Ông cụ Tô thấy đã đến giờ liền tiến tới trước, cầm micro lên và tuyên bố luôn tin tức này.

Tô Trung Dung tức giận lại không dám nói gì về quyết định này của ông cụ Tô , hơn nữa trong lòng ông ta biết rất rõ, cho dù ông ta có phản đối cũng vô ích.

Mặc dù mọi người sớm nhận được tin tức nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ, không ai nghĩ tới Ông cụ Tô sẽ công bố tin tức này ở trên bữa tiệc ngay trước mặt mọi người như vậy.

Do đó, càng có nhiều người hơn động tâm hơn.

Hôm nay Dụ Vỹ Luân cũng tới nhưng Tô Nghiên Nghiên vẫn quấn quít lấy anh ta. Lúc này anh ta nghe được lời Ông cụ Tô nói thì không nhịn được nhìn về phía Tô Khiết Vào giây phút nhìn thấy Tô Khiết , ánh mắt anh ta trở nên hơi kỳ lạ.

Tô Nghiên Nghiên vốn đang tức giận, thấy Dụ Vỹ Luân vẫn nhìn Tô Khiết thì càng hận tới nghiến răng nghiến lợi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK