Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3210

Sau đó kế hoạch tiếp theo sẽ càng dễ dàng hon…

Phải nói là, người đó bố trí thật sự tài tình, kế này đến kế khác, đúng là trò gian chồng chất.

Đôi môi Tô Khiết nhếch lên, trái lại thấy khá mong chờ.

Đôi môi Tô Khiết nhếch lên, trái lại thấy khá mong chờ.

Trò mèo giương đông kích tây này hơi ấu trĩ, nhưng cũng thú vị đó.

“Thắm Nhi, cháu biết là ai không?” Lúc này sắc mặt Phạm My đầy nghiêm trọng, bà ta đề phòng đủ kiểu, không ngờ đến cuối vẫn không đề phòng được.

Chuyện này rõ ràng là nhằm vào Khiết Khiết!!

Là ai? Lông mày Tô Khiết nhướng lên, cách thức nay khá phô trương, cũng hơi khoa trương nữa, chẳng hề có gì tự giác khi lén lút trộm đồ.

Không giống với tác phong mà cô quen.

Không phải tác phong của Đường Bách Khiêm, hơn nữa với sự hiểu biết của cô về Đường Bách Khiêm, Đường Bách Khiêm cũng không thể nào hành động nhanh thế sau khi chuyện lần trước vừa bị lộ ra.

Chắc chắn cũng không phải Trác Hiểu Lam. Bây giờ Trác Hiểu Lam còn ở đồn công an, gần đây ba mẹ Trác vì chuyện của Trác Hiểu Lam mà bôn ba khắp nơi, đi khắp nơi nhờ vả người khác, nhưng cái kết của Trác Hiểu Lam chắc chắn là ngồi tù cho hết quãng đời còn lại.

“Tạm thời vẫn chưa rõ ạ.” Lúc này Tô Khiết thật sự không có phương hướng nào, thật sự không nghĩ ra ai muốn làm thế.

Cũng vào lúc này, điện thoại của Viện trưởng đổ chuông, tiếng chuông của Viện trưởng rất kêu, lúc này đột nhiên vang lên khiến Phạm My sợ hết hồn.

Viện trưởng nhanh chóng nghe điện thoại, nhất thời sắc mặt thay đổi mấy kiểu.

“Đã bắt được người, nhưng không tìm thấy đồ trên người cậu ta, cậu ta cũng không chịu nhận, nói chúng ta vu oan cậu ta, đang gây ồn ào bên dưới đây.” Viện trưởng cúp máy nhìn Tô Khiết, sắc mặt đó đúng là một lời khó mà nói hết được.

Hiển nhiên là Viện trưởng cũng không ngờ chuyện sẽ thành thế này.

“Cậu ta còn ầm ï nữa sao? Cậu ta cướp đồ của chúng ta, cậu ta còn mặt mũi mà gây ầm ï nữa? Kẻ trộm ngày nay đã phách lối đến thế rồi sao?” Phạm My tức giận: “Thế này rồi mà còn không biết phải trái nữa?”

“Bà Đường, cô Đường, bây giờ làm sao đây?” Bây giờ Viện trưởng không dám tự chủ trương trước chuyện như thế này.

“Đi xuống xem xem.” Tô Khiết nhẹ nhàng cười.

Nếu cô không đoán sai, vậy mục đích của người đó chắc là dẫn cô xuống. Nếu thế, vậy đi xuống xem thôi, chỉ có thế mới có thể biết được mục đích thật sự của người đó, cũng chỉ có thể mới có thể tra ra kẻ đứng sau người đó.

“Được, đi thôi, mợ cũng muốn xem xem rốt cuộc là kẻ nào?” Tính cách của Phạm My nóng nảy sẵn rồi, với chuyện thế này đã không nhịn nồi từ lâu.

“Viện trưởng, có thể gọi thêm mấy bảo vệ đến không?” Đến bây giờ Tô Khiết vẫn chưa biết mục đích của người ta, tuy ở nơi như bệnh viện, hơn nữa còn là bệnh viện nhà họ Đường, chắc hẳn đối phương cũng không dám làm bậy.

Nhưng để đề phòng, Tô Khiết cảm thấy cần phải làm chút chuẩn bị.

“Được.” Viện trưởng nghe thấy lời nói của Tô Khiết, sắc mặt lúc này cũng nghiêm trọng hơn, nhưng Viện trưởng cũng không hỏi nhiều, bây giờ chuyện thành thế này đã nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ta rồi.

Bây giờ ông ta chỉ có nghe theo lời cô cả Đường, lời nói của cô cả Đường chắc chắn không sai đâu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK