Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2286

“Đàn anh, thật sự xin lỗi, em đã hứa với anh ấy, vì vậy em nhất định phải làm. Đây là nguyên tắc của em.” Bùi Vũ Ninh lại nhìn Miêu Ngôn, giọng nói đã cao hơn trước một chút, dường như không còn sự do dự như vừa rồi nữa, thay vào đó, cô trở nên kiên quyết: “Đàn anh, anh nên hiểu cho em, hy vọng đàn anh có thể hiểu…”

“Hiểu? Muốn tôi làm sao hiểu? Hiểu em ăn ở với người đàn ông khác, thậm chí còn ngủ chung?” Miêu Ngôn chế nhạo, lửa giận trên mặt không chút nào che giấu, anh ta cũng không muốn che giấu.

Anh ta cảm thấy không cần thiết phải che giấu.

“Ninh Nhi, em không cảm thấy làm vậy quá tàn nhẫn với tôi sao? Em biết tôi yêu em, nhưng em lại hành hạ tôi như thế này sao?” Miêu Ngôn dường như biến thành một diễn viên, nghiện diễn xuất, đương nhiên cũng vì để Bùi Vũ Ninh trở về nên buộc anh ta phải làm vậy.

“Đàn anh, không phải như vậy.” Bùi Vũ Ninh hiển nhiên không ngờ Miêu Ngôn lại nói lời này, nhất thời không phản ứng kịp: “Chỉ là em đã hứa với anh ấy. Em thật sự không thể nuốt lời.”

“Em đã hứa với anh ta cái gì? Em hứa với anh ta cái gì mà cần phải ăn chung ngủ chung với anh ta?” Khóe môi Miêu Ngôn lạnh lùng hơn, lời nói của anh ta hiển nhiên cũng khó nghe hơn.

“Em, em đã hứa với anh ấy …” Bùi Vũ Ninh xoắn xít, muốn giải thích với Miêu Ngôn, nhưng …

“đàn anh, em sẽ trở về sau khi giải quyết xong chuyện này. Anh tin em, giữa em và anh ấy thật sự không có chuyện gì cả, em không thích anh ấy.” Bùi Vũ Ninh vẫn không giải thích rõ ràng, nhưng cô cũng đã đưa ra lời cam kết.

Anh Phó khẽ nheo mắt khi nghe Bùi Vũ Ninh nói, nhưng anh ta không nói gì, mục đích của anh ta đã đạt được, chỉ cần có thể giữ được cô, anh ta không cần quá gấp gáp.

Nếu quá gấp gáp, e rằng sẽ phản tác dụng.

“Được, được, được lắm, nếu em đã lựa chọn như vậy, vậy thì …” Miêu Ngôn rõ ràng là đang tức điên lên, giọng nói của anh ta hiển nhiên càng thêm dữ tợn: “Nếu em đã lựa chọn như vậy, vậy tôi sẽ thành toàn cho em.”

Miêu Ngôn nói xong xoay người rời đi.

Miêu Ngôn bước rất nhanh, nhưng anh ta lại chú ý tới động tĩnh phía sau, anh ta cảm thấy anh ta bỏ đi như vậy, Bùi Vũ Ninh nhất định sẽ đuổi theo.

Nhưng anh ta đã đi được một đoạn đường, mà Bùi Vũ Ninh vẫn không đuổi theo anh ta như mong đợi.

Bùi Vũ Ninh lúc này vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng của Miêu Ngôn.

“Đàn anh, em xin lỗi.” Bùi Vũ Ninh khẽ mấp máy, cô nói nhỏ đến mức chỉ mình cô mới có thể nghe thấy.

Cô cũng không còn cách nào khác.

Miêu Ngôn vốn đã đặt cược rằng Bùi Vũ Ninh sẽ đuổi theo anh ta, nhưng Bùi Vũ Ninh lại không làm vậy, Miêu Ngôn cũng không thể quay lại lần nữa, hơn nữa tiếp tục ở lại bữa tiệc cũng không quá thích hợp.

Miêu Ngôn chỉ có thể cắm đầu đi về phía trước.

“Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.” Sở Bách Hà nhìn thấy Miêu Ngôn cuối cùng cũng rời đi, nụ cười càng thêm rực rỡ.

Kẻ cặn bã cuối cùng cũng rời đi, cảm giác cả thế giới trở nên yên tĩnh hơn.

Miêu Ngôn đã rời đi, Bùi Vũ Ninh thu lại ánh mắt, nghe thấy lời nói của Sở Bách Hà, Bùi Vũ Ninh trừng mắt nhìn cô ta: “Sở Bách Hà, chị cố ý.”

“Chị cố ý cái gì?” Tâm trạng lúc này của Sở Bách Hà đặc biệt tốt, trên mặt mang theo ý cười: “Chị nói sai gì sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK