Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1670

“Thế nào? Sao anh Đường lại nhìn tôi như vậy? Tôi cảm thấy có chút cảm giác rợn cả tóc gáy? Chẳng lẽ Lâm Bối xảy ra chuyện gì?” Đại vương tử đối đối diện với ánh mắt của Đường Lăng, rõ ràng sửng sốt, sắc mặt trong lúc nhất thời cũng hơi đổi một chút, ánh mắt vừa rồi Đường Lăng nhìn về phía cậu ta thật kỳ quái, khiến cậu ta không thể không suy nghĩ nhiều.

“Cậu ta không sao!” Đường Lăng giật mình, lông mày nhẹ nhíu lại, ánh mắt vừa rồi của anh có vấn đề gì không?

Anh không cảm thấy có vấn đề, cảm giác của anh rất bình thường.

Anh cảm thấy Đại vương tử này lộ ra vẻ có chút đại kinh tiểu quái!

“A, vậy là tốt rồi, dọa tôi hết hồn.” Đại Vương Tử lộ ra vẻ thở dài một hơi, sau đó chuyển hướng sang người vệ sĩ bên cạnh: “Cậu đi gọi Tiểu vương tử xuống dùng cơm!”

“Vâng.” Vệ sĩ trả lời và nhanh chóng rời đi.

Đôi mắt Đường Lăng nhanh chóng lóe lên…

Đường Lăng nhìn thấy vệ sĩ rời đi, khóe môi hơi giật giật, anh nhận thấy Lâm Bối căn bản không bị ốm, Lâm Bối chính là đang giờ vờ bị ốm.

Lâm Bối giả vờ ốm hắn là vì tránh mặt anh, vậy nên vệ sĩ đi mời Lâm Bối, Lâm Bối có lẽ sẽ không xuống.

Nhưng không lâu sau, Lâm Bối lại đi theo vệ sĩ đi xuống.

Giờ phút này Lâm Bối mặc âu phục và giày da, tinh thần khí sảng, thần thái sáng láng, không có chút dấu hiệu bị bệnh.

Cậu ta sải bước đi tới, như mang theo gió, cũng có mấy phần khí thế, nhì như vậy thật không nhìn ra dáng vẻ của một người phụ nữ.

Đường Lăng nhìn về phía cậu ta, khóe môi cong lên một độ cong rõ ràng, cậu ta như vậy là không có ý định giả vờ bị ốm nữa sao?

Không thể không nói, bộ trang phục này của cậu ta thật sự giống như vậy, chẳng trách trước kia anh không phát hiện ra điều gì kỳ lạ.

Đương nhiên, trước kia anh cũng không chú ý quá nhiều đến Lâm Bối.

“Anh, anh đã trở về.” Đôi mắt Lâm Bối luôn nhìn về phía Đại vương tử, hoàn toàn không chớp mắt, ngay cả liếc cũng không liếc Đường Lăng một cái.

Đường Lăng híp mắt lại, sâu trong đôi mắt mơ hồi âm trầm hơn mấy phần.

Lâm Bối trực tiếp đi ngang qua bên người Đường Lăng, đi tới bên cạnh Đại vương tử.

“À, bệnh của em tốt chưa?” Đại vương tử chuyển mắt nhìn về phía Lâm Bối, nụ cười trên mặt càng rõ ràng hơn, chờ đến khi Lâm Bối đi đến bên cạnh cậu ta, Đại vương tử vươn tay sờ vào trán Lâm Bối: “Còn bị sốt không?”

Lâm Bối: “…”

Cậu ta vốn không bị sốt nha.

Mặc dù cậu ta cao gầy nhưng sức khỏe vẫn luôn rất tốt, bình thường rất ít khi bị bệnh, cậu ta cũng không nhớ lần trước cậu ta bị cảm cúm là lúc nào rồi?

Nói thật, cậu ta có chút không quá quen thuộc khi anh cả có động tác thân mật như vậy, nhưng giờ phút này nhiều người nhìn, cậu ta cũng không thể không làm động tác gì để phối hợp.

“Anh cả, em không sao, ngủ một giấc thì đỡ hơn nhiều rồi.” Trên mặt Lâm Bối nở nụ cười khẽ, nhìn rất xán lạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK