Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1512

Tô Khiết đột nhiên cảm thấy không còn mệt mỏi như vậy, trên người cũng có sức lực, cô nhanh chóng rời giường, mặc xong quần áo, đi phòng tắm thu dọn một chút.

Trước kia căn phòng này vốn là của cô, thời điểm rời đi, có rất nhiều đồ không mang theo, Nguyễn Hạo Thần cũng vẫn luôn không động đến, vẫn là dáng vẻ ban đầu.

Tô Khiết thu dọn xong, nhìn thời gian không cũng đã nửa tiếng.

Chắc hẳn cậu ba Nguyễn đã làm đồ ăn xong rồi, khóe môi của Tô Khiết cong lên, sau đó mở cửa, đi xuống lầu.

Không biết cậu ba Nguyễn làm món gì, nói thật, cô thật sự rất mong chờ.

Tô Khiết đi xuống lầu, cũng không nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần, nghe được trong phòng bếp có tiếng động, Tô Khiết liền trực tiếp đi về phía phòng bếp.

Mở cửa phòng bếp ra, lúc này, Tô Khiết hoảng sợ, hoàn toàn hoảng sợ…

Mẹ kiếp, ai có thể nói cho cô rốt cuộc đây là tình huống gì không?

Trong phòng bếp một mảnh lộn xộn, trên nền đều là nước, các mặt bàn của phòng bếp đều đã đen.

Bếp còn mở lửa, trong gian phòng toàn là khói.

Bên cạnh của cậu ba Nguyễn là một mâm chứa một đống đồ vật đen sì, ngoại trừ đen, Tô Khiết nhìn không ra cái gì khác, hoàn toàn không biết dùng cái gì để làm cơm.

Cậu ba Nguyễn nói với cô nửa giờ nữa xuống ăn cơm, chính là để cô ăn cái này sao?

Cái thứ này có thể ăn sao? Căn bản không thể xác định có ăn được không, Tô Khiết nếu như thực sự ăn cái đồ kia, có khả năng sẽ bị ngộ độc chết tại chỗ.

Nhìn tình huống này, nếu cô đến chậm một lúc nữa, liệu cậu ba Nguyễn có thể nổ tung cả phòng bếp không?

Khóe môi của Tô Khiết hung hăng kéo ra, hiện tại bỏ chạy có còn kịp không?

Cậu ba Nguyễn nghe được tiếng động, xoay người lại.

Tô Khiết nhìn thấy dáng vẻ của anh lúc này, khóe môi không nhịn được cong lên.

Cậu ba Nguyễn lúc này, trên mặt còn dính vài cái gì đó đen đen, tóc rõ ràng cũng hơi loạn, áo ngủ trước mặt anh, cũng dính nhiều vết bẩn, không biết là dầu bắn tung toé vào, hay là dính cái gì khác.

Tóm lại, cậu ba Nguyễn lúc này, rõ ràng rất nhếch nhác.

Nhưng, thần sắc của cậu ba Nguyễn rất thong dong, lúc nhìn thấy Tô Khiết, không có ý tứ xấu hổ nào cả.

“Có chút không quá thành công.” Cậu ba Nguyễn nhìn Tô Khiết, rất hời hợt nói một câu.

Tô Khiết cảm thấy mình bị sặc nước miếng.

Có chút? Không quá thành công?

Cái này cũng gọi là không quá thành công sao?

Đây không phải nên gọi là cực kì thất bại sao?

“Nếu không, em lại chờ một lát, anh làm lại một phần.” Cậu ba Nguyễn hiển nhiên không tự ý thức được về phương diện nấu ăn này anh rất ngớ ngẩn, anh cảm thấy thất bại một lần không tính là gì.

“Khụ…” Tô Khiết nghe anh nói, trực tiếp bị hù dọa.

Một lần đã biến thành như vậy, nếu để cho anh làm lại một lần nữa, cô thật sự không dám tưởng tượng sẽ thành như thế nào.

Mà hiện tại tình huống của phòng bếp cũng đã không có khả năng chịu được anh làm cơm lần thứ hai đi?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK