Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 69

“Đúng vậy anh ba, phải thương hoa tiếc ngọc…” Cậu tư Đường cũng đùa theo.

Tối muộn như vậy, giọng điệu như vậy không thể không làm người ta hiểu nhầm được.

Nguyễn Hạo Thần rõ ràng hơi đen mặt, lập tức cúp máy rồi nhìn về phía cô.

“Chồng, anh muốn lau mặt cho em sao?” Tô Khiết chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh.

Nguyễn Hạo Thần nhìn mặt cô, màu mắt hơi tối xuống, cũng không nói lời nào.

“Nhưng em đã rửa mặt rồi, hơn nữa còn rửa rất sạch sẽ.” Tô Khiết cũng không tính chờ anh trả lời, chà mạnh lên mặt mình một cái, sau đó đưa ngón tay sạch sẽ đến trước mặt anh: “Anh xem, đã rất sạch sẽ rồi.”

Có thể nhìn ra động tác của cô rất mạnh, bị cô chà mạnh như vậy nhưng vết tàn nhang trên mặt cô vẫn không thay đổi.

Mà chỗ tàn nhang vừa bị anh dùng nước thuốc lau qua cũng không thay đổi.

Nước thuốc này được chế tạo đặc biệt, do anh cố ý xin từ chỗ của anh cả, không thể không có tác dùng được, trừ khi tàn nhang trên mặt cô là thật?

Chẳng lẽ là anh đã đoán sai? Nhưng…

“Chồng, anh làm sao vậy?”

Đối diện với đôi mắt trong sáng lại mờ mịt của cô, trong đôi mắt sâu thẳm của Nguyễn Hạo Thần càng thêm thâm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.

Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng Tô Khiết cũng thấy sợ hãi, cũng may là anh chỉ đứng một lát, cũng không nói gì liền rời đi.

Sau khi Nguyễn Hạo Thần rời đi, Tô Khiết sờ lên mặt mình, ngửi mùi thuốc thoang thoảng, cô hơi nhếch mép. Thật lợi hại, nước thuốc như vậy mà anh cũng có thể lấy được. Cô biết người bình thường tuyệt đối không lấy được loại nước thuốc này, trừ khi…

Nước thuốc này quả thật có thể xóa được về tàn nhang trên mặt cô.

Nhưng vì lúc trước trong lòng cô nghi ngờ, để đề phòng bất trắc nên sau khi anh rời đi cô đã thêm một lớp rất mỏng thứ trong suốt giống như keo dán lên trên vết tàn nhang, sờ vào cảm giác rất giống với da thịt.

Lớp này không thấm nước, cho nên vừa rồi nước thuốc mới không thấm vào trong được.

Được cái bây giờ là buổi tối, trong phòng rất tối, cũng may là cuộc điện thoại kia tới đúng lúc.

Ngày hôm sau, Tô Khiết thức dậy thì Nguyễn Hạo Thần đã đi làm.

Tô Khiết là cố ý dậy muộn. Bất kể Nguyễn Hạo Thần cưới cô vì lý do gì, cô cảm thấy cô đều cần phải cố gắng hết sức giảm bớt cơ hội xuất hiện ở trước mặt Nguyễn Hạo Thần .

Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, bây giờ cô vẫn còn cảm thấy sợ.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, cắt ngang mạch suy nghĩ của Tô Khiết

Thấy trên màn hình báo, Tô Khiết cong mỗi cười khẽ: “Anh khóa trước.”

“Khiết Khiết , anh cần nhờ em giúp đỡ một chuyện.” Đầu điện thoại khác, giọng nói người đàn ông vô cùng hấp dẫn, dễ nghe lạ thường.

“Anh khóa trước có chuyện gì sao?” Khóe miệng Tô Khiết hơi cong lên.

“Anh được bạn nhờ, là một vụ án ở thành phố A, em đúng lúc đang ở thành phố A thì đi xem giúp anh đi. Đây chắc là chuyện nhỏ đối với em thôi.”

“Được.” Tô Khiết do dự một lát nhưng vẫn đồng ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK