Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 141

Bởi thế, nghe thấy âm thanh báo tin nhắn ấy, NGuyễn Hạo Thần biết ngay đây tin nhắn này được gửi từ nước M, chắc hẳn cuộc điều tra đã có kết quả rồi.

“Đừng nấu nữa, nếu không thì ra ngoài ăn đi, tôi còn phải lên công ty một chuyến.” Nguyễn Hạo Thần không hề mở ra đọc, chỉ nhìn cô chăm chú, ở sâu trong ánh mắt ấy thoáng của vẻ khác thường.

Anh nghĩ, có lẽ là, anh sẽ biết được sự thật nhanh thôi.

“Vậy anh lên công ty đi, em chiên lại cho mình trái khác.” Tô Khiết mỉm cười với anh, tỏ vẻ hết sức tâm lý, bây giờ cô lại hy vọng anh đi nhanh cho rồi.

Nguyễn Hạo Thần không nói gì nữa, chỉ gật gật đầu, rôi đứng dậy rời đi.

Sau khi Nguyễn Hạo Thần rời đi, Tô Khiết cũng không lên lầu ngay, mà nấu lại bữa sáng khác cho mình, sau khi ăn xong, cô mới lên phòng.

Tô Khiết bước vào phòng, rồi đóng cửa lại, nhanh chóng chạy vào nhà tắm, bây giờ trên cây lược có thêm một cọng tóc dài, có lẽ tóc cô bị rụng lúc chải đầu ban nãy.

Có điều, cọng tóc ngắn kia vẫn còn ở đây.

Tô Khiết lấy cọng tóc ngắn ra, thấy cọng tóc này vẫn còn gốc, chắc là có thể làm giám định huyết thống ba con được, Tô Khiết cẩn thận cất sợi tóc đi.

Tô Khiết không dám đến thẳng bệnh viện ở thành phố A để làm xét nghiệm, thứ nhất là, cô sợ bị Nguyễn Hạo Thần phát hiện, thứ hai là, cô càng sợ gây ảnh hưởng xấu đến hai đứa con của mình.

Tô Khiết nhớ đến Mộ Dung Tri, cô nhớ là Mộ Dung Tri có một trung tâm giám định ở thành phố A.

Tô Khiết tìm số điện thoại của Mộ Dung Tri, gọi cho người ấy một cuộc, điện thoại reo hai tiếng rồi có người bắt máy.

“Em Khiết, nhớ tôi rồi à?” Vừa mới được nối máy, giọng nói bỡn cợt pha lẫn ý cười của người đàn ông ấy đã vang lên.

“Anh ở đâu đấy?” Tô Khiết đã quen với giọng điệu này của anh ta rồi.

“Tôi đang ở thành phố A, có phải em Khiết muốn…” Sự đùa bỡn trong giọng nói của anh ta càng rõ ràng hơn.

“Ở trung tâm giám định ở thành phố A à?” Tô Khiết không muốn dông dài với anh nữa, bèn cắt ngang lời anh ta.

“Ừ, sao thế? Em Khiết muốn giám định cái gì?” Lân này Mộ Dung Tri không nói đùa nữa, Mộ Dung Tri rất hiểu tính cách của Tô Khiết, cô đã nhắc đến trung tâm giám định thì chắc hẳn muốn giám định gì đấy.

Nói giỡn là một chuyện, về việc công, Mộ Dung Tri tuyệt đối sẽ không ẩu tả

“Tôi muốn giám định huyết thống ba con, lát nữa tôi sẽ gửi đồ qua cho anh, anh tự mình giám định giúp tôi nhé.”

Tô Khiết nghe thấy anh ta cũng đang ở trung tâm giám định, bèn âm thầm thở phào một hơi.

Tô Khiết thâm thở phào một hơi, để người khác giám định DNA thì cô không yên tâm chút nào, hơn nữa cô cũng không muốn để người khác biết chuyện này, Mộ Dung Tri là người giám định thích hợp nhất.

“Giám định huyết thống ba con hả? Ai với ai đấy?” Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Mộ Dung Tri vút cao, vốn dĩ anh ta cứ nghĩ cô muốn giám định cho vụ án nào đó, không ngờ rằng cô muốn giám định huyết thống cha con.

Giám định huyết thống cha con?!!

“Đợi tôi đến đó rồi nói tiếp.” Tô Khiết không nói nhiều nữa, cô biết rằng nhờ Mộ Dung Tri giúp đỡ làm giám định, chắc chắn sẽ không giấu giếm nổi anh ta, có điều có một vài chuyện không tiện nói trong điện thoại. Tô Khiết cúp máy, cầm sợi tóc đã được gói ghém cẩn thận đi ra ngoài.

Sau khi rời khỏi biệt thự, Nguyễn Hạo Thần đến công ty, sau khi vào phòng làm việc, anh mở lá thư mới gửi lên. Trong thư có hai phần tư liệu điều tra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK