Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 399

Anh ta chờ mong câu trả lời tiếp theo của Tô Khiết, anh ta nghĩ chắc chăn rằng cô sẽ nói cô đồng ý, thậm chí anh ta còn nghĩ đến không chừng có lẽ bởi vì quá mức vui mừng mà sẽ trực tiếp chạy đến ôm lấy anh ta.

Mà giờ phút này, sắc mặt của Nguyễn Hạo Thần đang đứng ở trên lầu trong nháy mắt liên trở nên âm trầm, Dụ Vỹ Luân vậy mà lại đang cầu hôn với cô dâu của anh, chán sống rồi à?

Trong lòng của Tô Khiết cảm thấy có chút buồn cười, Dụ Vỹ Luân nói đồng ý cưới cô? Vậy thì anh ta là vì cái gì mới đồng ý cưới cô?

Cứu Tô Nghiên Nghiên cũng không phải là trọng điểm, Dụ Vỹ Luân rõ ràng là vì Tô thị.

Quả thật là đủ buồn cười.

Anh Dụ, thật sự xin lỗi nha. Tôi nghĩ là anh đã hiểu lầm rồi.” Có điều Tô Khiết cũng không muốn trở nên quá xấu mặt ở trước mặt của mọi người, lần trước Dụ Vỹ Luân và Tô Nghiên Nghiên trên buổi tiệc đã thông đồng làm bậy để hại cô, cô vẫn chừa cho anh ta thể diện trong trường hợp trước công chúng như thế này.

Dù sao thì chuyện ngày hôm đó cũng đã giải quyết rồi, đã qua rồi, từ xưa đến nay cô sẽ không bám lấy một chuyện mà không chịu thả.

Giờ phút này, lời nói của cô xa cách mà lại lạnh lùng, cô nghĩ nếu như Dụ Vỹ Luân có đầu óc thì có thể hiểu rõ thái độ của cô.

Nhưng mà hiển nhiên là Tô Khiết đã đánh giá cao trí thông minh của Dụ Vỹ Luân vào lúc này rồi, chủ yếu là lúc này Dụ Vỹ Luân đã uống rượu, hơn nữa uống có chút nhiều, đầu óc phản ứng trì độn.

Cho nên, trong lúc nhất thời anh ta cũng không hiểu rõ ý tứ của Tô Khiết, trái lại anh ta còn tưởng là Tô Khiết không nghe hiểu ý của anh ta.

Dụ Vỹ Luân nhìn vê phía Tô Khiết, ngẩn người, không phải nói là bệnh của cô đã khỏi rôi à? Sao giờ phút này lại giống như là ngốc nghếch vậy chứ? Anh ta đã nói rõ ràng như vậy, sao cô lại nghe không hiểu?

Dụ Vỹ Luân quá mức tự phụ, anh ta cho rằng Tô Khiết sẽ không từ chối anh ta, nên giờ phút này anh ta tự nhận định Tô Khiết không nghe hiểu lời của anh ta.

“Tô Khiết, tôi biết là em thích tôi, tôi biết là em bởi vì tôi cho nên mới trách Nghiên Nghiên, bởi vì tôi mà em mới đối xử với Nghiên Nghiên như vậy. Tôi không muốn bởi vì mình mà hai chị em các em lại kết hận thù với nhau, tôi cưới em…” Dụ Vỹ Luân suy nghĩ, vẫn là quyết định nói lại nói rõ ràng hơn một chút, bởi vì sợ Tô Khiết nghe không hiểu, cho nên anh ta đang cố ý cường điệu chuyện của Tô Nghiên Nghiên.

Tô Khiết là do vì anh ta cho nên mới cố hết sức để đối phó với Tô Nghiên Nghiên, vậy thì anh ta nói như vậy, chắc là Tô Khiết có thể hiểu rồi.

Chỉ là anh ta chưa từng nghĩ đến mấy lời nói vào lúc này của anh ta đã đẩy Tô Khiết vào một tình thế khó khăn không chịu nổi.

Vì một người đàn ông mà lại hại em gái của mình, trở thành kẻ thù với em gái của mình?

Thậm chí những người vây xem đã bắt đâu nhỏ giọng bàn tán, ánh mắt nhìn về phía Tô Khiết cũng mang theo trách móc và trơ trẽn.

Con ngươi của Tô Khiết hơi trâm xuống, nhìn thấy Dụ Vỹ Luân nghe không hiểu được ý của cô, đã như vậy rồi thì cô cũng không ngại nói rõ ràng thêm một chút.

Anh Dụ.” Tô Khiết đột nhiên mở miệng đánh gãy lời của Dụ Vỹ Luân.

“Ừm” Dụ Vỹ Luân tưởng rằng rốt cuộc cô cũng đã nghe hiểu rồi, trên mặt của anh ta có thêm ý cười: ‘Tô Khiết, vì tôi, à không, là vì chúng ta, em đừng làm khó dễ Nghiên Nghiên nữa, anh thật sự sẽ lấy em…”

Anh Dụ, quả thật là anh quá đề cao…” Tô Khiết nhìn về phía anh ta, đôi môi hé mở, đột nhiên mở miệng nói, lúc nói đến một nửa thì lời nói của cô bỗng nhiên từ từ dừng lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK