Mục lục
Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1181

“Lúc trước là chị gọi điện thoại bảo bọn họ đến.” Tay cầm điện thoại của Trác Hiểu Lam siết chặt lại, cô ta không ngờ Nguyễn Hạo Thần sẽ hỏi mình như vậy, anh đang nghi ngờ cô ta sao?

Sau khi Trác Hiểu Lam nói xong lời này, cũng không giải thích thêm gì nữa, dừng lại một lát, sau đó cô ta mới nói tiếp: “Rất xin lỗi, bởi vì quyết định của chị đã tạo nên phiền phức cho các em.”

Nguyễn Hạo Thần nghe thấy áy náy trong lời nói của cô ta, cũng nghe ra lạnh lẽo và xa cách trong giọng điệu của cô ta lúc này, đôi mắt Nguyễn Hạo Thần vẫn nheo lại, không nói thêm gì.

Trác Hiểu Lam mà anh biết vẫn luôn là người kiêu ngạo, phản ứng và lời nói lúc này của cô ta rất bình thường.

Nhưng anh luôn cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.

“Hiểu lầm chị gây ra, chị sẽ nghĩ cách giải quyết, chị cúp trước.” Sau khi nói xong thì Trác Hiểu Lam trực tiếp cúp máy, giọng nói kia vô cùng lạnh lẽo, không còn phần thân thiết duy nhất đối với anh như bình thường nữa.

Sau khi cúp điện thoại, khuôn mặt Trác Hiểu Lam lập tức trở nên trắng bệch, trắng đến mức gần như không nhìn thấy chút màu máu nào, cô ta không ngờ Nguyễn Hạo Thần lại đối xử cô ta như vậy?

Cô ta cho rằng, ít nhất anh sẽ tin tưởng lời cô ta nói, cô ta cho rằng, ít nhất ở trong lòng anh, cô ta vẫn có một vị trí đặc biệt, cô ta cho rằng, cho dù cô ta làm gì, anh cũng sẽ không nghi ngờ cô ta.

Thái độ vừa rồi của anh, giọng điệu vừa rồi của anh, lời nói vừa rồi của anh, tổn thương sâu sắc đến cô ta.

Anh có biết? Tất cả những gì cô ta làm đều là vì anh, cô ta không muốn nhìn anh càng lún càng sâu, cô ta không muốn nhìn anh sau này phải đau khổ.

Vì anh, thậm chí cô ta không ngại làm những chuyện vi phạm đến nguyên tắc của mình kia.

Nhưng anh thì sao? Vậy mà anh lại tuyệt tình với cô ta như vậy?

“Viện trưởng, chị sao rồi? Có phải có chỗ nào không thoải mái không?” Trợ lý nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, hơi lo lắng.

“Bên ngoài bệnh viện có phóng viên không?” Trác Hiểu Lam lặng lẽ thở ra một hơi, để mình bình tĩnh lại, cô ta biết, bây giờ cô ta nhất định phải đi làm một số việc.

“Có, vừa rồi có hai phóng viên muốn tiến vào, nhưng đã bị bảo vệ ngăn lại, phóng viên bây giờ bắt tin nhanh nhẹn thật đấy, tốc độ vô cùng nhanh, tin tức ông cụ Nguyễn nằm trong bệnh viện của chúng ta vừa truyền ra ngoài chưa được bao lâu, phóng viên đã chạy đến cả rồi, nói thật, có đôi khi cảm thấy phóng viên bây giờ quả thật rất đáng sợ.” Khi trợ lý nói đến phóng viên, không nhịn được lắc đầu.

“Em đi sắp xếp một chút, chị muốn gặp những phóng viên kia.” Trác Hiểu Lam liếc nhìn cô ta, ánh mắt chợt lóe, nhưng trên mặt cũng không lộ ra quá nhiều cảm xúc.

“Viện trưởng muốn gặp phóng viên?” Trợ lý sửng sốt, đôi mắt trợn tròn: “Viện trưởng muốn làm gì?”

Trác Hiểu Lam không trả lời, chỉ là đôi mắt thoáng vẻ nặng nề.

“Viện trưởng, lúc này gặp phóng viên, sợ rằng sẽ gây nên phiền toái không cần thiết, e rằng bọn họ…” Trợ lý là một người nhiệt tình mà không hề có mưu tính gì, vì vậy mặc dù nhìn ra Trác Hiểu Lam không vui lắm, cô ta vẫn không nhịn được nói thêm một câu.

“Em đi sắp xếp đi.” Trác Hiểu Lam ngẩng đầu, liếc nhìn cô ta một lần nữa, trực tiếp cắt ngang lời cô ta nói, rõ ràng trong giọng nói kia cũng mang theo lạnh lẽo.

“Được, em lập tức đi sắp xếp.” Trợ lý lặng lẽ thở hắt ra, nếu thái độ Trác Hiểu Lam đã kiên quyết như vậy, tất nhiên cô ta cũng không tiện nói thêm gì nữa rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK